Đấy là trận mở màn chiến dịch Đường 9 Nam Lào mùa Xuân năm 1971 - Thành ngồi xuống ghế rồi kể - Đơn vị chúng tôi được lệnh hành quân tập kết ở lòng suối V2. Trong kế hoạch tác chiến, nếu ém quân ở đấy, sẽ rất thuận lợi, quan sát được những cao điểm của đối phương.
Nhưng một đời thơ mà định hình được khá rõ nét phong cách như Phạm Trọng Thanh quả là rất đáng quý trọng. Bởi ông vừa góp phần đáp ứng nhu cầu thẩm mỹ đa dạng của người đọc, vừa góp phần làm cho thơ không nghèo nàn khô cứng mà phong phú như cuộc sống của chúng ta vậy.
Cũng có trường hợp bút danh của một người khiến ta buồn cười. Ví dụ, theo sách của Quan Kim Hoa, một nhà văn Trung Quốc lấy bút danh là Hà Thủ Ô, tên một vị thuốc.
Có thể khẳng định đây là một cuốn tiểu thuyết hay của nhà văn Nguyễn Thị Anh Thư. Càng có ý nghĩa khi chúng ta kỉ niệm 50 thống nhất đất nước, hòa giải hòa hợp dân tộc!
Thơ Trần Thị Nương là như thế. Đọc rồi không thể không thấm thía, không thể không yêu cuộc sống và con người hơn. Bởi chị từng trải và biết tinh chắt sự buồn vui được mất trong cuộc đời mình, biết “Thắp ngọn đèn trong tâm” để bay đến miền ánh sáng, biết “Tạ ơn mấy ngoặt đường bão tố” để “Thảnh thơi qua một chuyến đò đầy”.