Từ bên ngoài đường cái nhìn vào, chúng tôi thấy nhà thờ sử gia Phan Huy Chú - từ đường của dòng họ Phan Huy tĩnh lặng, bình yên giữa xóm làng dưới chân núi Sài Sơn.
Đi ra khỏi nhà vài trăm mét đã thấy cả một vùng bờ biển toàn cây hoang dại mọc trên cát, có cây to nhưng hầu hết là cây lúp xúp, thân cây cong queo, khô ráp, lá um tùm, xanh mướt.
Được bao bọc bởi bốn bề núi non trùng trùng điệp điệp, làng Quỳnh Sơn nằm trong một thung lũng khá bằng phẳng với những con suối trong mát hiền hoà, trôi nghiêng qua những cánh đồng trù phú
Tháng Tư âm lịch, nắng như rắc mật xuống cánh đồng, những vạt vừng trổ hoa tim tím, ong bướm rập rờn kéo đến. Bọn trẻ chúng tôi dùng những cành phi lao săn đuổi các con ong màu đen tuyền, to bằng ngón tay để hút túi mật trong bụng nó.
Bên tấm bia lán II, nhìn xuống dòng sông trong xanh phản chiếu bầu trời trắng tựa như bông, bất chợt chúng tôi lại nhớ đến con thuyền “đàm quân sự” bồng bềnh trên mặt nước giữa dòng sông trong đêm xuân xanh biếc, mờ ảo sương khói tháng Giêng của rừng núi thăm thẳm ngày nào.
Sâu hơn nữa, trong tâm khảm những người đồng nghiệp còn lại hôm nay, gương sáng của trên 600 nhà giáo hai miền Nam, Bắc đã hy sinh trên dải đất miền Nam trước ngày đất nước thống nhất, để lại những dòng tên bất khuất khắc trên tấm bia tưởng niệm các nhà giáo liệt sĩ được xây dựng trên đồi 82 Tây Ninh, khánh thành năm 2005.
Bẵng đi mấy năm, tôi có dịp trở lại miền Tây Nam Bộ, tiếp tục công việc tìm kiếm thông tin giúp các gia đình liệt sĩ, chuyến đi này có vợ và hai con của liệt sĩ Nguyễn Văn Luyện
Đến với Hà Giang lần này, lên núi Mỏ Neo, chúng tôi không đi đường mòn, leo núi qua các bậc đá mà đi xe máy theo con đường bê tông dẫn lên từ phía Ngọc Đường.