Cái thai trong bụng quẫy đạp. Nghe nói ngoài sáu tháng đứa trẻ trong bụng có thể hiểu bên ngoài người ta nói chuyện gì. Chả biết nó có giống tính bố nó. Khổ thân ông ấy, không biết về quê thế nào.
Chắc đêm đã khuya lắm rồi. Có chừng hai, ba giờ sáng. Châm sực tỉnh khi thấy như có cái gì đè nặng lên người. Chưa kịp kêu thì đã bị bàn tay to lớn nào đó ấp chặt miệng, bàn tay khác lùa sau lưng khoắng vội vàng.
Nếu không có duyên thì mã như ta làm sao quen được người con gái thon thả, da trắng bóc, hai bím tóc dài chấm gót, khuôn mặt như đức mẹ đồng trinh ấy được.
Và từ ấy, bên dòng sông Hoàng đỏ nặng phù sa, dưới những tán chuối, tán mía rì rào, giữa tiếng chim hót véo von, đôi trẻ đã trải qua những ngày tháng thanh xuân ngọt ngào hạnh phúc.
Dù Hữu đã cứng cỏi trả lời con gái, nhưng lòng Hữu thực sự đầy bão giông. Cơn giông tố ấy chưa bao giờ nguôi mỗi khi có khoảng lặng nào đó xen ngang để Hữu chợt nghĩ về Vỵ.
Từ ngày chuyển về khu trọ này, cô bắt đầu gặp phải những chuyện lạ lùng. Mỗi lần đi làm về khuya, vừa dắt xe qua cánh cửa sắt bước vào, ánh đèn vàng lờ mờ ở lối vào khu nhà để xe đều vụt tắt.
Sau ngày hòa bình thống nhất đất nước, Lan mới ngộ ra Tiên thuộc gia đình có truyền thống cách mạng, ba Tiên tên Bùi Bốn tham quê ở Xã Nghĩa Dõng, Quãng Ngãi, ông tham gia cách mạng năm 1945, sau 9 năm chống Pháp, năm 1954 ông tập kết ra Bắc được phân công làm nhiều nhiêm vụ khác nhau.