Mới có năm giờ sáng, đường phố đã cựa mình tỉnh giấc, tiếng cửa sắt mở ken két như mẹ đĩ đêm qua không được yên giấc, tiếng xô chậu va vào nhau xoang xoảng bực tức, những đụn khói than tổ ong run rẩy bay lên tìm chỗ ẩn nấp trong tán lá.
Bỗng nhiên cánh cửa phòng bị giật một cách thô bạo, tung hết tất cả các chốt bên trong. Đám cờ bạc giật mình, tất cả các cái đầu đều đồng loạt quay ra phía cửa, ánh mắt sững sờ chưa hiểu nguyên nhân vì sao.
Hầm chỉ huy trung đội bị sập. Tôi với Quỳnh ngoài công sự chạy lại, bới móc mãi chỉ moi được máy thông tin hữu tuyến. Nó vẫn còn nguyên vẹn nhưng quay maniven nhẹ bẫng, không có tín hiệu trong tổ hợp.
Tờ giấy viết tay đó không có dấu đỏ của đơn vị xác nhận, không có dấu giáp lai với sổ gốc, không cùng màu mực, cơ quan chức năng kết luận, không hợp lệ để xác nhận. Định buồn, năm nào cũng về đúng chỗ Păn hy sinh ngồi lặng cả ngày.
Bốn mươi năm rồi, mày nằm ở chỗ nào, Đạo ơi. Cái “núi lửa” ngày xưa nay đã phủ kín màu xanh. Lối đi ngày xưa chỗ nào? Chỗ mày bị đất cuốn đi ở đâu? Gần ba mươi năm, năm nào cũng trở lại đây, tao đi tìm.
*Bước chân của Thành tới đâu Mai và mọi người đều theo sát. Cháu cứ nghỉ làm, cố gần gũi, giúp đỡ người yêu hiểu ra và ủng hộ cung cách làm của khu công nghiệp.
Ngọn lửa run bần bật, nhiều lúc tưởng tắt lịm. Tắt bây giờ thì không được biết Ngài sẽ ra sao đây, ngọn lửa lo lắng. Hình như Ngài giải được độc rồi, ánh mắt tinh anh trở lại. Ngài liếc nhìn đám lính tính kế. Nhanh như tia chớp, Ngài cắm đầu xuống, bật ngược hai chân lên trong tư thế trồng chuối, lưng tựa vào vách đá.
Là nó đấy! Ngày nào cũng gặp, quen giọng rồi. Liệu nó có hiểu được tâm trạng của ông lúc này. Ông thấy mình nhút nhát, rụt rè nhìn trộm lên như lén nhìn người đàn bà đẹp, nết na, không quen biết.