Chào mừng bạn đã đến với trang Điện tử "Văn nghệ Công nhân" của Chi Hội Nhà văn Công nhân thuộc Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam & Hội Nhà văn Việt Nam.
Nhan đề Ông mặt trời nằm ngang thể hiện rõ chủ đề viết cho thiếu nhi. Vâng, chỉ có thiếu nhi mới gọi ông mặt trời chứ không gọi mặt trời hoặc vừng mặt trời như người lớn !
Rồi một ngày (nếu) không gian làng bị phá cách đòi đổi mới, đòi cách tân; nhà đẹp hơn, đường phẳng hơn, rộng hơn. Gương mặt"Làng Cao" sẽ khác đi, nhà cửa thò thụt, cũ rách ọp ẹp, dần bị khuất lấp bên đô thị mới tráng lệ, san sát những tòa cao ốc.
Bằng giọng thơ nhẹ nhàng mà sâu lắng, bài thơ không chỉ nói về vẻ đẹp của người phụ nữ trước bước đi của thời gian, mà còn ngợi ca sức sống bền bỉ, tinh thần lạc quan và khả năng tự làm mới tâm hồn của họ giữa những mùa đời đổi thay.
Tôi đọc văn của Dương Thanh Biểu khá sát, nhất là mảng tiểu thuyết. Phải nói ngay, ông không thuộc trường phải tân kỳ. Ông cứ “lối cũ ta về”. Nhưng không hề lạc hậu nếu so với với trào lưu đua trend, có tính chất thời thượng hiện nay (kiểu như Hậu hiện đại).
Sáng ngày 28 tháng 4 năm 2026, Nhà báo, Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Phạm Công Thắng tổ chức buổi gặp mặt tọa đàm giới thiệu tập sách của ông - tập truyện ngắn với nhan đề “Khoảng lặng giữa cuộc chiến”. Đến dự có nhiều nhà văn, nghệ sĩ Nhiếp ảnh lão làng, kỳ cựu cùng nhiều bạn bè tác gia là chuyên gia nhiều lĩnh vực về Văn học, nghệ thuật.
Đọc Nguyễn Nguyên Phượng, có thể nhận ra một ý thức khá rõ ràng về điều này. Thơ không vội khép lại. Nhiều câu dường như dư, dư chữ, dư nhịp, dư cả ý nhưng chính cái dư ấy lại mở ra một không gian cho người đọc bước vào.
Đọc Hoa dành ngày gặp lại, người ta không chỉ theo dõi một câu chuyện mà còn suy ngẫm về cuộc đời. Cuốn tiểu thuyết gợi nhớ rằng mỗi con người đều mang theo trong mình một quá khứ, một ký ức và một khát vọng.