Đây là một thành quả bất ngờ và đáng khích lệ bởi lần đầu tiên ở nước ta, một CLB văn chương “dám” tuyển chọn và xuất bản một tuyển thơ song ngữ Việt-Anh viết hoàn toàn theo thể thức mới với một chủ đề duy nhất.
Trần Trọng Giá – người lính già đã từng đi qua những năm tháng của bom đạn, của chia ly và mất mát – giờ đây dường như ông không còn nặng lòng nhắc về quá khứ đau thương, ông lặng im trước sen, và chính trong sự cô tịch, thơ đã cất tiếng.
Mùa thu mới là không gian, là cảnh vật, là tâm trạng của mùa thu trên đất nước nhân dân đã làm chủ vận mệnh của mình, mùa thu kháng chiến ở núi rừng Việt Bắc.
Bí thư đảng ủy và chủ tịch hội phụ nữ xã sau đấy liên tiếp chia nhau đi đến từng nhà có người nát rượu, hay rượu điển hình ma men ở các bản mà nói, mà bảo họ. Nói cùng bố mẹ, vợ con họ, cho từng người để họ thấm mà bỏ dần chứ cũng chẳng thể nào dứt ra ngay được.
Vâng, cũng như nhiều nhà thơ thật sự khác, phải yêu thơ ca thật lòng, phải hiểu cái mặn chát của nghề viết, làm thơ bởi tại tâm can mình. Không vì danh lợi gì ở xứ mệnh nhọc nhằn này, mà chỉ đơn giản vì tình yêu thơ ca từ trái tim đa cảm của mình.
Với vốn sống trải nghiệm qua lửa đạn chiến tranh và sức viết năng động như vậy, tôi khuyên anh nên viết một trường ca về nỗi đau bi tráng - hào hùng thời trận mạc qua hình tượng “Những Thành hoàng làng đội mũ cối”.
Chiến tranh là đầu rơi máu chảy! Sức mạnh của nhân dân và tình yêu thương mới giúp con người chiến thắng. Nhưng dù thắng hay bại, trong bất kỳ cuộc chiến nào, thì nhân dân đều chịu muôn vàn nỗi khổ đau.
Nguyễn Thanh Tùng đi qua thời tráng niên của mình với căn cước “Dân chuyên toán”, là học sinh giỏi toán quốc gia, anh đoạt giải nhì toán quốc tế năm 17 tuổi và được cử đi học đại học ở Liên Xô cũ.
Bài thơ “Sao em nỡ để mùa thu phải khóc” của nhà thơ Quốc Toản mở ra một không gian tràn ngập nỗi buồn và sự tiếc nuối, khi những cảm xúc về tình yêu và mùa thu hoà quyện trong từng dòng thơ.
Nhưng một đời thơ mà định hình được khá rõ nét phong cách như Phạm Trọng Thanh quả là rất đáng quý trọng. Bởi ông vừa góp phần đáp ứng nhu cầu thẩm mỹ đa dạng của người đọc, vừa góp phần làm cho thơ không nghèo nàn khô cứng mà phong phú như cuộc sống của chúng ta vậy.