Có những miền than mang số phận một con ngườiLà dưới tán đại ngàn Yên Tử xanh thẫm những miền thanLà Nam Mẫu hay Vàng Danh, hay Cửa Ông biển biếc từng rợp mùa cúc quỳ trên những triền đồi kiaTrong lòng đất kia than đã chín, đợi ngườiThung lũng nằm khuất nẻoVàng Danh thập thõm rừng giàDãy Yên Tử như bức trường thành cao vút đỉnh thiêng
Con ngựa xanh lao lên vòm trờiMang theo anh không yên cươngGọi anh từ hằng hà tinh tú lấp lánhGiằng thoát mọi lực hútHiến tặng vô vàn gióMềm mượt nhẹ nhõm gióĐanh như gió, tất bật như gióAnh muốn bỏ quên mọi buộc ràng để nói lời chào biệt
Trong tim em có hai sắc màuÁnh sáng và bóng tốiAnh khiêm tốn nhận phần bóng tốiÁnh sáng cho người - rực rỡ lung linh. Trong tim em có hai con ngườiEm không nói tức là em đang nghĩEm đang khóc - thế là em cười đấyEm nói nhiều là chẳng có chi đâu.
Cứ mưa đi trời ạ, cứ mưa đi!Đất cứ trôi, chỉ cần Gôm1 ở lạiLàng mỏ ơi, gọi vợ chồng con cáiTrời thay ta đãi quặng hộ ta rồi.Cứ mưa đi, đập vỡ cũng không cầnSau cơn mưa rồi ta san trở lạiChí khí thợ vẫn còn nguyên mãi mãiBàn tay ta xoay chuyển cả đất trời.