Tháng 7 về cả nước gọi tên emMười cô gái ngã ba Đồng Lộc Chỉ nghe chuyện em, nhiều người bật khócThương đất nước mình, thương em đến nôn naoTháng 7 về gửi bồ kết, lược gương… theo gió đến nơi nao?
Trong chuyến đi dã ngoại về rừng Quốc gia Xuân Sơn của đoàn Văn nghệ sĩ Hội Nhà văn Hà Nội có một buổi ghé thăm và giao lưu với anh chị em hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Thanh Sơn. Ngay sau buổi giao lưu đã xuất hiện một số bài thơ của các văn nghệ sĩ cả hai Hội. Chúng tôi xin trân trọng giới thiệu!
Vậy nên, trong vòng xoay luân hồi bất tận, điều quan trọng không phải là đếm bao nhiêu lần vấp ngã, mà là ta có đủ dũng khí và sự tỉnh thức để bước tiếp con đường thiện nghĩa, chân tình hay không.
Tôi người Xứ ThanhÔng tôi sinh ở Ngàn NưaNửa đời đi ởNửa đời hầu hạ người ta. Tôi người Xứ ThanhCha tôi một đời đi đánh giặcBây giờ ở tầng nămKhông màng danh lợiKhông hề đua chen.
Sau gần 3 tháng nghỉ hè Trò có háo hức chăng ngày gặp lại cô và bạn? Cô ngóng đợi và sợ hàng cây, ghế đá cũng buồn Thèm bước chân và ánh mắt học trò Gắn kết, tin yêu, cô trò cùng cố gắng !