Chào mừng bạn đã đến với trang Điện tử "Văn nghệ Công nhân" của Chi Hội Nhà văn Công nhân thuộc Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam & Hội Nhà văn Việt Nam.
Bốn nghệ sĩ tiêu biểu là bốn minh chứng rằng tài năng không tách rời nguồn cội. Họ mang theo quê hương trong từng bước đi, biến ký ức thành sáng tạo, biến tình yêu thành tác phẩm.
Chặng đường đến với văn chương của Ngô Mậu Tình bắt đầu khá sớm, từ những năm học phổ thông trung học. Khi ấy, những vần thơ đầu tay của anh đã tìm được tiếng nói chung với bạn đọc trẻ qua các ấn phẩm quen thuộc như Hoa Học Trò, Thiếu niên Nhi đồng, Quảng Bình.
Đời sống nội tâm đầy đặn, tâm thức văn minh lúa nước, không chọn nhân vật thời đại, thơ Tô Thi Vân là của ngõ nhỏ, của ngày thường: chuyện cái kiến, chuyện làng, chuyện mót lúa, chuyện nhà nông, chuyện của nỗi buồn khi phải bán đi con bò già
Cái hành trình trường chinh như không còn thời gian để thở không có nghĩa là Nguyễn Nhuận Hồng Phương mải chữ đến quên cả bạn bè. Ông vẫn dành thời gian cho những cuộc đi, cho những ngày gác chữ vì bạn.
Viết văn, làm thơ từ khá sớm. Viết báo từ khi còn là sinh viên Đại học nên ông có “thâm niên” vào loại “lão làng nghề báo”. Ngòi bút viết về Hà Nội của Nhà văn, nhà LLPB Ngô Vĩnh Bình là ngòi bút chân thành, giản dị nhưng thấu đáo, vẹn nghĩa.
Trân trọng giới thiệu bài viết của Đại tá Hà Hữu Huyền - Gỉang viên học viện chính trị Bộ Quốc Phòng Cùng Trần văn Thịnh - Chi hội trưởng hội Khoa học Lịch sử tỉnh Thanh Hóa về tác phẩm Văn học của nhà văn Hà Minh Đô.
Đọc Hồi ức Thế Hùng thấy đầy ắp thông tin, tư liệu và quan niệm sống, quan niệm sáng tác cũng như kiến thức tổng hợp mà ông có được. Ông viết với giọng văn chân thật, hài hước, hấp dẫn, thoải mái riêng, khiến đọc cũng rất thoải mái.
Tôi trở lại Tiêu Viên một ngày thu cùng một bạn thơ thăm ông, người anh đồng nghiệp đã về nghỉ hưu nơi quê vợ. Nếp nhà gỗ kiểu Can Lộc giữa bốn phía vườn quê, bên con đường làng thẳng băng vừa "bê-tông hoá".