Nhân chuyện này tôi xin sưu tầm kể một câu chuyện về cách xử sự của nhà văn Ma Văn Kháng, là một trong những nhà văn sáng lập ra Chi hội Nhà văn Công nhân
-Ông cho tôi mượn con dao một tý.- Ông lúc nào chả có đầy dao, sao phải mượn tôi- Lúc này tôi không có mới phải mượn ông chứ.-Bụng ông lúc nào chả đầy bồ dao găm đấy thôi.- ???
Chếch sau đền là nhà Bảo tàng. Mấy viên sỏi mốc xanh, mấy viên đá có góc cạnh được nhặt về, rửa sạch, trưng bày trong tủ kính. Mấy cái vò, cái chum sành để bám đất dưới gầm giường mấy gia đình được lau chùi, đặt lên kệ gỗ. Lại còn tranh vẽ, phù điêu, tượng gỗ, tượng xi măng tả cảnh thuyền vua cập bến nước đục ngàu bên nương dâu xanh mát.
Lũ thanh niên nhao nhao giải thích, nào là bác được tôn vinh trên loa đài, báo chí, trên mạng xã hội, nào là có bằng ghi nhận treo giữa nhà, nào là đi đâu được giới thiệu là kỷ lục gia…
Chà… thế này thì bao giờ đổi mới, bao giờ đi theo kinh tế thị trường được hả bác Phòm? Dịp này về, tôi mua được có 80 miếng thôi…Nhà tôi chôn mấy đời cho hết? Việc tôi nhờ là bác nghe ngóng, rồi, thấy được giá thì quất cho tôi. Lờ lãi anh em mình tính toán chia nhau sau…