Đêm trườn qua tôibước chân mèo hoang dạiTiếng rao đêm u ơ tê táiĐồng vọng tiếng khóc trẻ contràn vào chân tóc của tôi Đồng hồ gõrã rời như bước chân thằng thọtTa rót thêm ly rượu cho mình
Sáu năm đi học qua sôngMột ngày dừng lại đứng trông bên nàyLỡ học vì chuyến đò đầyLỡ duyên chỉ tại cái ngày không sangCách dòng sông rộng tầy gangGiải yếm không có sang ngang không thuyềnBây giờ cầu Bắc nối liềnTấc gang không cách thì duyên bạc đầu
Anh vẫn đợi mùa thu bên ngõÁnh vàng mây xoắn xuýt lần quaXóm vắng buồn hiu, hun hút gióThương nhớ gì một người ở xa? Trôi đi, ơi dòng sông hoa mộngSẽ cồn cào phía biển ngoài kiaTrong mênh mông tứ bề gió lộngBiển và sông không thể chia lìa
Để viết được hơn 700 dòng thơ gồm 10 mục của Trường ca, tôi đã phải ngược lên thành phố tới ba lần sau đó. Thật lạ kỳ cả ba lần tôi đều gặp mưa, mưa xối xả, mưa như rắc phấn (mặc dù ra khỏi thành phố thì trời vẫn cứ nắng, sự việc này có người làm chứng hẳn hoi). Tôi hơi "mê tín" nghĩ rằng: Có lẽ trời phật và các cụ sẽ phù hộ cho tôi viết được Trường ca này ...
Quê em miền đồi gò ngơ ngácĐất đi đâu để sỏi đá chờSông ngầu đỏ yêu thương dậy sóngChẳng thể nào dâng nổi chút phù sa Những gốc chè xù xì lam lũOằn một đời cho vườn mẹ ngát hươngChùm quả ngọt hanh hao chiều lựng nắngCứ nồng thơm dìu dịu giữa đời thường
Mùa thu ấy anh mười lăm tuổiEm mười hai ngúng ngẩy tóc đuôi gàCây sấu làng lũ trẻ hò laAnh chót vót ngọn cao rung sấu chínRồi bất chợt cành cây cong trĩu võngAnh nhao mình chới với giữa lùm xanhEm hốt hoảng nhìn anhKhông kịp chạy anh ngã đè em xuốngLũ trẻ xung quanh hét toángChúng mình bị đau còn bọn nó ê cườiChuyện ngã sấu về sau thành giai thoại
Trong giấc mơ tôi đồng đội về với tay xin ngụm nướcMắt quầng thâm những ngày thiếu ngủNắng cháy thịt da, mưa dầm thũng nướcNhững vết sước trên vai trên cổ Loang lổ chiến hào, pháo địch đêm qua…
Tôi rón rén như người đi trên mộBình yên Thành Cổ Xương cốt nào nằm dưới cỏ xanhTim óc nào đã tan vào đất Một dặm vuông* thành đổ nátTám mươi mốt ngày đêm bão tápĐến sắt thép cũng tan thành nướcÝ chí con người chọi với đạn bom
Trung đội hàng ngang chuẩn bị - xung phongChiều nghĩa trang phút lặng yên anh khócCánh tay chẳng còn mái đầu trọc lốcCác em nhỏ vây quanh chỗ anh ngồiAnh thương binh nhà ở phía cuối đồiTrở về quê từ biên cương phía BắcHọ hàng người thân xóm làng vẫn nhắcAnh sống chân thành bao cô gái thầm thương