Ngàn Nưa Ngàn Nưa Huyền thoạiMưa thu giăng giăng mây mờ phía ấyBà Triệu còn đây hào khí hùng thiêngNữ tướng vang danh ngợp trời cõi ViệtNhư còn đây trong bóng dáng các em tôiNhững cô gái đẹp mắt ngời ngời thắm thiếtgiọng Nông Cống du dương đẫm tiếng ruộng tiếng rừng
Mưa rơi rắc phấn trên đầuGiọt mưa như cũng tìm nhau ngỡ ngàngNgỡ là anh đến với emCó đằm thắm, có hờn ghen, dại khờCái hôn đến cả trong mơThì em đừng bắt anh chờ nữa em
Ngàn Nưa Ngàn Nưa Huyền thoạiMưa thu giăng giăng mây mờ phía ấyBà Triệu còn đây hào khí hùng thiêngNữ tướng vang danh ngợp trời cõi ViệtNhư còn đây trong bóng dáng các em tôi
Sinh ra mẹ có cái tênLấy chồng và lúc ở riêng không cònTheo tên bố, theo tên conAi nhớ tên mẹ thuở còn trắng trinhCon cũng lạ tên mẹ mìnhThói đời kiêng kỵ nghĩa tình sâu xaCó cháu - Mẹ lại thành bàTên mẹ chỉ là trong lý lịch thôi…Đến khi mẹ đi xa rồiTên thật mới được rạng ngời …trên bia.
Người từ độ ấy đã xuôiTàu qua cũ bến bồi hồi niềm riêngĐất tụ linh chốn Đền thiêngNgàn năm chuông đổ cõi thiền còn đây Xốn xang dòng nước vơi đầyBàn tay người vẫn bàn tay xa rồiMảnh chiều Bến Hạc thầm trôiHoàng hôn chênh chếch khoảng trời Sơn Tây
Cả đời người nắng chang Cha mơ ngay hóng mát Vậy mà khi chiều nhạt Cha lại ngồi buồn thiu Cánh đồng ở ngoài kia Bây giờ là nỗi nhớ Luống cày vừa bỏ dở thoắt cái đã xa vời