Em ngồi bên hiền như láAnh ngả mình trên cỏVà ngắm cả vòm đêm thanh thản dịu dàng qua khuôn mặt em.Nào cần đâu, vầng trăng vàng viên mãnSao đêm đủ sáng khiêm nhường cho anh nhìn emEm - máu thịt của tâm hồn anh gầnEm - ngôi sao xanh ẩn hiện cuối trời xaTóc em nở xòaGió mát.
Niềm tin gieo hạt nụ cười Thày như cánh hạc giữa trời mê say Thả hồn rong ruổi thơ bay Cạn dòng sông Mã, cháy tay gió Lào Trắng đầu mây ngủ chiêm bao Bừng trong khóe mắt… khát khao học trò!
Thành phố của tôi mang dáng một con tàu Luôn phải ngược chiều gió Tiếng động cơ và tiếng mìn phá đá Là âm thanh khát khao Tôi lớn cùng thành phố của tôi Thành phố của những người thợ mỏ Thành phố ngay bờ sóng vỗ Bàn chân người tiếp nối những gian lao
Dải băng chuyền lượn lờ hình sóngnhững hòn Than đen mọngtheo băng chuyền từ đỉnh núi về đâyCầm hòn Than trên taycó cơn mưa giữa mùa chồm lên thác tung bờm trắngqua đêm công trường mất hướngmặt đường nhão nhoét bùn hoa
Gửi về em trong lúc xao lòng Như thời gian ngàn lần cách trở Trái đất ngừng một phút để chờ trông Về đâu em hay nhặt sắc thu không Buồn trong vắt giận hờn quên nhớ Con tàu cũ neo hồn vào bến cũ Bóng mưa chiều ngấn nẻo thu say
Dịu dàng ơi cúc họa mi Nết na duyên dáng đương thì thanh tân Em cầm ngọn bấc phù vân Hồn mơ mộng đến xanh ngằn ngặt xanh Lụa là cánh trắng mong manh Tinh khôi trong trẻo long lanh gọi mời Hoa xinh chúm chím miệng cười Nghiêng yêu chút cạn tháng mười vào Đông Dịu hiền chẳng ngại gió dông An nhiên hoa nở trong vòng tay thơ
Anh viết cho em lời này chân thật Lời của tâm hồn, tiếng của trái tim Người đến với người, tình yêu trong trắng Với niềm tin ta hiểu nhau hơn Tình thương sẽ khoác áo dối lừaNếu nó không làm con người vươn lên nữa.
Và tôi nhận thấy tất cả bọn họ đều đã là những kẻ hành hạ người thân của mình một cách đầy thù hận, đều là những kẻ giả nhân giả nghĩa, dối trá, lừa lọc, vu khống, ghen tị, ăn cắp, bịp bợm, đã làm mọi điều ô nhục xấu xa. Họ, chính họ là những người cha nhân hậu, những người vợ thủy chung, những cậu con trai có hiếu, những cô gái trẻ trong trắng, những thương gia lương thiện..., tất cả đều trở thành những người hoàn hảo do chính người thân của họ tô vẽ nên.
Sóng gió cuộc đời, may mà có bạnVin đỡ nhọc nhằn, cắn đắng sẻ chiaGian khó một thời, xem chừng đơn giảnDẫu có phôi pha, đâu thể chia lìa *Năm tháng đẩy đưa, đời nhiều ngã rẽVẫn cứ vô tư, bạn cũ lâu rồiTa thất bại, có gì đâu tránh néNhìn bạn bè, còn có đứa lôi thôi ...
Niềm khát vọng đâu chỉ vì cơm áoKhát khao mơ dân nước sánh bằng ngườiKhó khăn đấy vẫn nở cười rạng rỡVét túi chơi sang, gặp gỡ, chào mờiXe hơi đẹp, nhà cao, hàng hiệu mớiNgười đời trông mà chộn rộn ước mơĐêm lặng lẽ còn thẫn thờ trằn trọcMấy khi ngồi rảnh rỗi để đọc thơ