Điện thoại: 0913 269 931 - Zalo: 0964 131 807 - Email: soncam52@gmail.com.
12342345456734565678
Chào mừng bạn đã đến với trang Điện tử "Văn nghệ Công nhân" của Chi Hội Nhà văn Công nhân

CHÙM THƠ MÙA THU

 
Trần Đình Nhân
 
CHÙM THƠ MÙA THU
 
Viết trong chiu lnh
 
Gửi về em trong lúc xao lòng 
Như thời gian ngàn lần cách trở 
Trái đất ngừng một phút để chờ trông 

Về đâu em hay nhặt sắc thu không 
Buồn trong vắt giận hờn quên nhớ 
Con tàu cũ neo hồn vào bến cũ 
Bóng mưa chiều ngấn nẻo thu say 

Buồn mà chi man mác mộng mơ bày 
Bông hoa tím khẽ lay vòm biếc 
Có thể ngày mai càng cách biệt 
Câu thơ còn vương ấm sang nhau 

Về đâu em nước cuốn chân cầu 
Năm tháng cũ nghiêng triều sóng dội 
Có lẽ nào thời gian chìm nổi 
Nhịp tim còn thổn thức giữa mù xa
Lời thuỷ tinh
Đừng đổ lỗi cho ta 
Ta chẳng có tội gì 
Chậm lễ vật Người ngọc về tay kẻ khác 
Cơn buồn chán ta gầm gào tí chút 
Đâu có gây tang tóc cánh rừng thưa 

Nàng Mỵ Nương xinh đẹp nhường kia 
Ta có hận là hận ta chậm bước 
Trái tim càng tan nát 
Ta càng yêu, càng gắn bó trần gian 

Không lẽ nào một chút đa mang 
Ta thành kẻ tội đồ muôn kiếp 
Ta khát khao bầu trời trong vắt 
Với màu mơ quyến rũ ngàn hoa
 
Để sớm mai hay dưới nắng chiều tà 
Ta từ xa ngắm người ngọc 
qua màn sương mỏng 
Ta làm gió đưa hương rừng ngào ngạt 
Làm sóng rầm rì dạo khúc tình ca
Người đàn bà mùa thu
Lặng tìm ký ức 
Người đàn bà trở ngược nắng trưa 
Lục bình hoa tím ngắt 
Sông Đồng Nai xanh dọc tháng năm xưa 

Người đàn bà 
nghiêng bóng chiều quạnh quẽ 
Hương bưởi xanh trước thềm 
Ba mươi năm một lần trở lại 
Tuổi hoa niên ai thầm gọi tên mình 

Như vội vã tháng năm xa kỳ ảo 
Mặn mòi sợi tóc sương bay 
Bao xa cách trở về hối hả 
Một thời trẻ dại gió lay 

“Quê nhà... bấy lâu như đất khách 
Một lần ghé vội rồi đi”* 
Nắng chớm lạnh mùa thu chợt biếc 
Trên môi người rèm cửa gió se
* câu thơ của Trương Bích Phượng Việt kiều ta Canada
Bến đa đoan
Những mảnh vụn thời gian 
Tôi ghép thành con thuyền cũ  
Tuổi thơ tôi là những mảnh sành vỡ từ chiếc hũ 
Mẹ dùng muối dưa 

Tôi lớn lên  
Đi tìm bến đa đoan 
Bên kia dốc 
Có con cò trắng rỉa lông soi mình vào khe suối 
Ngước mắt nhìn trời 

Tôi đi tìm bến đa đoan 
Bằng chân đất 
Gọi tên con cò trắng trong mơ 
Yêu cả những viên cuội nhỏ 
Dòng suối xanh và bờ cỏ dại 
Bến đa đoan 
Mặc định đời tôi
Với Langbian6283521_a8769
Langbian mây vờn 
Langbian sương phủ 
Tiếng thông reo ngàn đời 
Lời vẫn lời xưa cũ 

Ôi Langbian 
ta chạm vào mây 
       mây nói lời cổ tích 
chạm vào gió 
      gió hát lời mộng du 
chạm vào em 
      em hoá thành huyền thoại 
Ta đi đâu? 
Sương trắng đến mơ hồ! 
Ta đi đâu? 
Hỡi miền biêng biếc thắm 
bộ ngực nồng nàn 
     run rẩy cả rừng thiêng 
em là chi? 
     thật không thể nói gì 
bởi khi chết 
em thành hoa của đất 
lưu luyến ngàn đời 
     trai gái thắm duyên ưa 

Đà Lạt nắng 
Đà Lạt mưa 
              âm thầm và nhẫn nại 
nét xuân xanh không để 
                       tháng năm phai 
với lứa đôi 
ta xin làm cỏ dại 
một lần thôi 
thầm thĩ dưới chân người

Em hãy về nghe sóng Hạ Long
Hãy về với biển nghe em 
Về với Hạ Long xanh mây trời 
Em sẽ gặp những con còng gió 
Con dã tràng xe cát biển khơi 

Biển thầm mơ cả triệu năm rồi 
Khao khát để chiều nay anh đứng đợi 
Nghe sóng vỗ trời mây thành diệu vợi 
Biển mênh mông không lỗi hẹn bao giờ 

Em có còn non nước với trùng khơi 
Mà sương khói chênh chao trên đầu sóng 
Biển vẫn thế triệu năm còn vọng 
Đại ngàn xa thăm thẳm vô cùng 

Sóng rầm rì biển ru khúc dịu êm 
Ngọt ngào thế làm sao anh chịu nổi 
Em thả điều chi vào sóng dội 
Cho sao trời run rẩy một đêm say
Nỗi nhớ không em
Tặng Nhung P 

Anh về phố biển buổi không em 
Dải mây trắng vắt ngang dòng Cửa Lục 
Chấm buồm trắng nghiêng bóng chiều ở lại 
Phố biển ngọt ngào- nỗi nhớ không em 

Anh chạnh buồn mây trắng tan mau 
Chuyến xe cuối ngày lui về bến 
Đêm tĩnh lặng, mình anh với biển 
Con sóng nào cồn xoáy cô đơn 

Mai trở về phía ấy cũng không em 
Anh gửi lại hồn mơ vào mây trắng 
Để mùa thu thêm màu phiêu lãng 
Nhớ cũng ngọt ngào!- Nỗi nhớ không em

Thành phố này
Thành phố này tôi quen cô đơn 
Quen nỗi nhớ, quen cả chiều im lặng 
im lặng trên con đường vừa quen vừa lạ 
Hờ hững buồn, hờ hững chia xa 

Thành phố này tôi không thể quên em 
Mỗi buổi sớm chuông điện thoại đổ 
Tôi thừa biết em đang bối rối 
Về những chuyện không đâu 

Tôi có thể làm cao một chút 
Chỉ đùa em thôi cho bõ lúc giận hờn 
Nhưng mà tôi chưa bao giờ làm nổi 
Bởi mắt em trong sáng vô ngần 

Em như là giọt nhớ của đời quên 
Một chút bâng quơ giữa miền hư ảo 
Như cơn khát nổi chìm 
Và nỗi buồn năm tháng vu vơ
Thời gian
Có lẽ nào giữa phố xá thân quen 
tôi bất chợt thành người xa lạ 
cả em nữa cũng như xưa cũ 
bao nỗi niềm rêu phủ tim yêu 

Mùa xuân kia ngan ngát mà chi 
tháng năm nữa làn môi nào rực lửa 
tôi là ai hay đường dài cách trở 
màu thu bay tím ngắt phương trời 

Có lẽ nào giữa phố xá thân quen 
tôi bất chợt gặp em trên hè vắng 
trái tim dại không còn run rảy nữa 
con đường xa hun hút bóng trăng mờ 

Tôi lơ ngơ giữa thăm thẳm đất trời 
ngổn ngang đấy, vui buồn cũng đấy 
hơi rượu đắng, tan trong chiều hoang dại 
nghe lang thang, gió gọi- tên mình

Viết trong lúc buồn
Thơ viết trong lúc buồn 
Hoa lau bay lặng lẽ 
Một làn hương thảng nhẹ 
E ấp chuyển vào thơ 

Những cánh rừng đã qua 
Những ngọn đồi chưa tới 
Bạt ngàn hương đồng nội 
Nối dài vào tháng năm 

Ngọn gió và lời ru 
Màu mây và nỗi nhớ 
Những dòng sông cách trở 
Từng con thuyền đi xa 

Bây giờ là mùa thu 
Lá rơi vàng trước ngõ 
Những gì còn dang dở 
Gieo hờn vào tóc xanh
Lang thang mây trắng
Lẽ ra bây giờ bên nhau 
Thế mà lại thành ly biệt 
Cuối đời càng thêm da diết 
Nhớ nhung đến cả bạc đầu 

Nỗi buồn ngỡ thành sương khói 
Lẫn vào xanh hút trời mây 
Ngỡ chẳng bao giờ thấy được 
Nào ngờ trăng lay - mưa bay 

Tháng năm đi về khắc khoải 
Nhưng miền mưa nắng chênh chang 
Ngọn gió ngày nào thổi lại 
bốn bề mây trắng lang thang

Thu đã biếc
cả nghìn năm cũ

Thế là hết, hết rồi thu đã biếc 
Em đã xa - xa quá đi rồi 
Chỉ còn đây một thoáng mây trôi 
Cơn gió cũng buồn gió không thổi nữa 

Thế là hết, hết rồi - thu đã biếc 
Đông đã sang, nắng cũng tàn phai 
Đêm trở dài rét mướt cả sương mai 
Thu đã biếc như cả nghìn năm cũ 

Ta yêu nhau từ ngày thu gõ cửa 
Gió mây vờn vấn vít nẻo trăng say 
Giờ chỉ còn hương lạnh với hơi may 
Thu như biếc đã cả nghìn năm cũ
                                      T.Đ.N
 
 
 
 
 
Phản hồi

Người gửi / điện thoại

Nội dung

 
Quảng cáo
congnhan12345
Thống kê truy cập
Đang truy cập: 1
Trong ngày: 1
Trong tuần: 551
Lượt truy cập: 350574

085 589 0003

NÀNG TRUNG ÚY THÍCH ANH CẦM/ CHO NÊN CỐ Ý MỜI NHẦM...ĐÓ THÔI/ ANH RA ĐẾN TRỤ SỞ RỒI/ BẮT ANH GÔ LẠI...CHỈ ĐÒI ĐƯỢC...HÔN! HAIZA!

 

VŨ NHO 085 589 0003

Cám ơn nhà văn Cầm Sơn đã lược thuật

 

VuThaoNgoc

Ok,hay qua nha van i

 

Cầm Sơn

Sau ý kiến đề xuất mời các bạn đọc hưởng ứng gửi tác phẩm về đề tài tuần lễ Vu Lan. BBT nhận ngay được một truyện ngắn của nhà văn Trần Ngọc Dương từ Quảng Ninh gửi về. Truyện ngắn "Thiếu một bông hồn...

 

Khánh Dư

Rất thực tế, thật như ngoài đời vậy!

 

Cầm Sơn

Cám ơn nhà thơ đã tham gia gửi bài nhân sắp tới Kỷ niệm 76 năm ngày Thương binh, Liệt sĩ!

 
Xem toàn bộ
BẢN QUYỀN THUỘC CHI HỘI NHÀ VĂN CÔNG NHÂN
Điện thoại liên hệ: 0913 269 931 - 0964 131 807
Email: soncam52@gmail.com
ĐƠN VỊ TRỰC THUỘC HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM VÀ TỔNG LIÊN ĐOÀN LAO ĐỘNG VIỆT NAM
- Chịu trách nhiệm xuất bản: Nhà thơ Lê Tuấn Lộc - Chủ tịch Chi hội Nhà văn Công nhân.
- Chịu trách nhiệm nội dung: Nhà văn Cầm Sơn - Trưởng Ban Truyền thông Chi hội Nhà văn Công nhân.