Màn mưa trắng nhợt nhạt nứt ra dưới chân điểm cao. Sắp sáng rồi. Hoàng nhìn quanh. Không còn ai. Mọi người đã rút. Hoàng bò trượt xuống. Những tiếng rít của đạn pháo nheo nhéo bay qua đầu. Những tiếng nổ ục uỳnh thúc vào lòng đất. Những loạt tiểu liên găm vào các thân vầu nổ đôm đốp.
Từ hôm nghe bà Nguyệt nói vợ mình bị ma nhập, ông Thìn luôn cảm thấy bất an. Một buổi trưa hè, đang nằm nghỉ trên ghế sofa ngoài phòng khách, bỗng ông thấy trước cửa xuất hiện một người đàn bà mặc bộ đồ ngủ trắng toát, hai mắt đỏ ngầu, từ từ tiến về phía ông.
Nhà văn Đức Hoà lại hình dung về một lô gíc khác. Chẳng hạn, dù rất nhiều mánh được học từ Hoàng Tuất, từ thực tế thương trường, nền tảng cố hữu của Lục vẫn là anh nông dân đóng gạch, bị đốt cháy quá trình chuyển hoá.
Nhưng, sau những phút giây thanh thản và vô cùng hạnh phúc ấy, Phan Tần lại cảm thấy có chút gì đó, cứ gờn gợn, gai gai. Dù cố gắng trấn tĩnh, kiềm chế dến mấy, nhưng Phan Tần vẫn cảm thấy bất an.
Nhân chuyện này tôi xin sưu tầm kể một câu chuyện về cách xử sự của nhà văn Ma Văn Kháng, là một trong những nhà văn sáng lập ra Chi hội Nhà văn Công nhân
Nghe cái tên Giời Ơi với Đất Hỡi, nhiều người đã cảm thấy chán, ai cũng phải ngac nhiên vì làm gì có nơi nào lại đặt tên phường, tên quận xấu như vậy? Ấy thế mà, cái tên đó lại có thật mới lạ!