Chiến tranh là đầu rơi máu chảy! Sức mạnh của nhân dân và tình yêu thương mới giúp con người chiến thắng. Nhưng dù thắng hay bại, trong bất kỳ cuộc chiến nào, thì nhân dân đều chịu muôn vàn nỗi khổ đau.
Rồi chưa đầy một năm sau, tôi nhận được bản thảo tập truyện ngắn mang tên "Đỉnh Kinh". Tựa đề và hình ảnh minh họa bàn tay lần tràng hạt gợi lên màu sắc Phật giáo, và tôi thực sự bất ngờ khi được bước vào một thế giới nhân sinh quan đầy cuốn hút, vừa ảo vừa thực, lúc thô ráp khi vô cùng mềm mại.
Đọc tập truyện, ta có thể thấy hệ thống nhân vật trong sáng tác của Tạ Thị Thanh Hải khá phong phú. Trong từng tác phẩm, nhà văn đã khắc họa rất rõ nét tính cách của nhiều kiểu người trong xã hội, từ những con người thiện lương tốt đẹp đến những kẻ thất đức, lọc lừa, tráo trở.
Những trang văn viết về chiến tranh của nhà văn đọc thấy cay mắt. Nó khốc liệt hơn cả sức tưởng tượng của con người hậu chiến. Dẫu chẳng nói gì nhiều, vì câu nói "chính quyền sinh ra từ họng súng" vốn từ lâu đã như một chân lý.
Trong thơ Cao Ngọc Thắng, mùa hiện hữu khắp nơi. Đầu tiên, đó là bốn khoảng thời gian, dài ba tháng, được con người phân định thành Xuân, Hạ, Thu, Đông nối tiếp nhau trong một năm.
Sau khi thi đỗ Tiến sĩ, Đỗ Tông Phát được triều đình bổ nhiệm làm Hoan Châu đốc học, sau đó, hai lần làm Quốc tử giám Tư nghiệp ở kinh đô Phú Xuân – Huế, rồi đảm nhiệm chức Thương biện, phòng giữ bờ biển Sơn Nam Hạ
Văn nhân Nguyễn Đức Hạnh cũng như muôn bao người Việt yêu thơ bị “giời đày làm thơ” đã giận hờn thơ, tức tưởi trước thơ. Nhưng nếu không có thơ người Việt sẽ ra sao nhỉ?