Có lẽ hình như là quy luật, như “đến hẹn lại lên”, hàng năm cứ đến mùa thu là đất trời lại nổi cơn thịnh nộ, mẹ thiên nhiên lại nổi giận đến phũ phàng: Hết cơn bão này đến những trận cuồng phong khác khắp Bắc -Trung - Nam cùng mưa tuôn xối xả, lũ quét và sạt lở đất kinh hoàng, chủ yếu ở miền Bắc và miền Trung.
Tập truyện ngắn này thực ra mới là tập truyện thứ ba của tôi, vì tập Mưa ở Bình Dương đã in ở NXB Thanh niên năm 2019 chỉ là sách tuyển các truyện từ hai tập trước và có thêm mấy cái truyện mới.Tôi viết truyện ngắn đã lâu, từ hồi sinh viên, tức là những năm 80 của thế kỷ trước. Nhưng viết mãi chưa thành.Đến năm 1987 tôi đi học Cao học, rồi làm NCS, rồi bước hẳn vào con đường nghiên cứu phê bình văn học. Truyện ngắn là một thể loại tựa như mối tình đầu của tôi trong văn chương. Đã định bụng thôi hẳn đấy, nhưng lạ thay, nó luôn khiến tôi bận lòng...
Hơn ở đâu hết, từ quê hương Mai Hắc Đế nằm sát biểnĐông, chúng tôi nghe tiếng lòng Tổ quốc đang quặn đautừ khơi xa sóng trắng của Hoàng Sa, Trường Sa và tiếngngàn xưa âm vọng mãi ngàn sau: “Ta đánh giặc cho dânNam có chủ!”.Lộc Hà, tháng 6.2014
Sau bão 5 ngày vẫn có nơi ở trung tâm tỉnh không có điện, nước chưa có, nhưng một nét đẹp hơn của người Quảng Ninh là đưa thông tin công khai trên các trang mạng xã hội, trên cộng đồng dân cư: hãy đến Trung tâm Viettel đường Nguyễn Văn Cừ, thành phố Hạ Long để cắm sạc pin, để cập nhật Wifi khi đơn vị này khôi phục hoạt động được.
7 giờ tối ngày 8.9.2024 Bão Yagi lồng lộn xé rách không gian Gió rít kinh hoàng và liên hồi gầm rú như bò rống Tiếng gió ma quái ngập tràn ghê rợn Bão Yagi lịch sử hay sự sống đang bị hành hình ?
Hương sắc quê tôi vậy đó. Đại ngàn cao cả, hùng vĩ mà cũng rất đỗi bình dị, nên thơ. Mỗi lần về quê tôi rất thích thú với việc lang thang trên khắp các bản làng, ngõ xóm, đồng bãi, đồi nương để được ngắm nhìn những tàu cọ xèo ô đu đưa trong gió, ngó xem một nếp nhà mái cọ thâm nâu hoặc lặng lẽ dõi theo ánh hoàng hôn gác núi trong buổi chiều buông với tiếng mõ trâu lốc cốc đủng đỉnh về chuồng.
Đêm nay, tôi lại nhớ nhà mình; nhớ tuổi thơ của một thời khốn khó; nhớ cha tôi một đời lận đận gió giông; nhớ mẹ tôi với ánh buồn thăm thẳm, tảo tần, nhu mì, chịu đựng; nhớ lời hứa với "Bác Nhà" cũ của cha mẹ năm xưa.Cha ơi, bây giờ nhà mình có nhà cao rồi, trong bão gió không ai phải liều mình, xiêu vẹo lao đi trong gió giật, mưa táp rát mặt, không mở được mắt nữa, cha à! Hôm nay bão giông này, cha ở đâu!Và, bao năm nay, tôi vẫn không quên lời bà tôi thường bảo:-Bão là do ông trời nổi giận. Bởi thiên hạ vẫn còn nhiều trái ngang!Tôi trộm nghĩ: có lẽ vì thế mà nhân gian này chẳng bao giờ hết bão!Và thời nay, dường như bão lại càng ngày càng... to hơn!Ngày bão gióTD
Một kỉ niệm đẹp là bạn tôi, T.S. Bàn Tiến Tân, làm luận án Phó Tiến sĩ do nhà Việt Nam Học, GS.TS. N. Niculin hướng dẫn. Thư viện Quốc gia, nơi chúng tôi phải nộp bản gốc luận án và bản dịch báo với gia đình Bàn Tiến Tân rằng luận án không còn. Các con anh Tân nhờ PGS.TS. Vũ Thanh, Phó Viện trưởng Viện văn học sang Nga công tác, xin chụp bản tiếng Nga. Tôi đã nhờ Đăng Bẩy, Trần Hậu cũng với tôi dịch luận án sang tiếng Việt. Ngày xong bản dịch, tôi có mời các bạn văn cùng với Trần Hậu và Đăng Bẩy uống rượu mừng ở nhà tôi. Vẫn có cái ảnh tôi với chàng Đăng Bẩy cười “Như Liên xô được mùa ngô”!
Giỗ Tổ là ngày con cháu nhớ đến các tổ phụ của nòi giống Lạc Hồng thời khai quốc, từ Kinh Dương Vương, Lạc Long Quân, Hùng Vương.Vì là truyền thuyết nên có thể không thật chính xác, còn phải nhờ các nhà sử học luận bàn, nhưng nhiều người cho rằng như vậy mới có lý.Những năm gần đây, khu lăng mộ Kinh Dương Vương được trùng tu khang trang.