Trần Trọng Giá
CHÙM THƠ LỤC BÁT
Về sông quê
Về quê ngơ ngẩn bên sông
Bến xưa, thuyền đã ngược dòng sang ngang
Sông quê tắm vỡ trăng vàng
Heo may thổi lệch mấy hàng tre xanh.
Thả hồn vào những giọt gianh
Dấu yêu ơi! Gió giăng mành tương tư
Dòng quê nước mắt, ngỡ như
Tiếng đò xưa vọng… nhân từ, ấm êm.
Sông đêm trôi dải lụa mềm
Phù sa lặng lẽ êm đềm trong thơ
Bến trần lắm mộng, nhiều mơ
Bao nhiêu thương nhớ bây giờ, nhắc anh…
Đoản khúc tháng hai
Anh về tìm lại tháng hai
Nửa chừng xuân cánh đào phai đâu còn
Người đi để dấu chân son
Bờ sông hoang gió, hoàng hôn lịm dần.
Vầng trăng sáng lạnh góc sân
Một mình anh thức tần ngần nhớ ai
Xuân đi phai nét trang đài
Buồn phơ phất khiến tháng hai hững hờ.
Rối lòng anh gửi vào thơ
Ước chi Người ấy vẫn chờ đợi anh!
Ký ức tháng ba
Xuân còn chưa hết tháng ba
Mà cây gạo đã thắp hoa đỏ trời
Bò bê ơi! Nghé ọ ơi
Cỏ non no bụng ngắm trời chạy rông…
Cánh cò phơi nắng trên đồng
Buồm ai no gió trên sông hát hò
Đầu đình tung tẩy mấy cô
Áo xanh, yếm đỏ, điểm tô môi hồng…
Cuối xuân còn lại chút đông
Cho nàng Bân bớt tủi lòng dệt may
Chiều buông…giờ đã cạn ngày
Trăng lên đầu ngõ Cuội ngây ngất tình.
Đêm huyền ảo, đêm lung linh
Cho trời đất cứ hữu tình trao duyên
Chần chừ chi nữa hỡi em
Nụ hôn trao vội...tươi nguyên tình mình!
Kệ ai…
Gặp em anh tuổi xế chiều
Mà sao vẫn cả gan liều yêu em
Một mình uống ánh trăng đêm
Kệ ai nổi máu hờn- ghen- khóc cười.
Gửi em bản nhạc không lời
Để đêm mơ một nụ cười rong rêu
Tình đời muôn nỗi trớ trêu
Yêu bao nhiêu đủ? Bao nhiêu là thừa?
Chỉ mong đời bớt nắng mưa
Cho lòng êm dịu những trưa oi nồng
Xuân đi vườn cải trổ ngồng
Ta làm cánh gió qua sông gặp Người!
Về miền cỏ dại
Yêu ai giấu kín trong lòng
Thầm thương, trộm nhớ, thầm mong một người.
Thương xa khuất, nhớ xa vời
Câu thơ hò hẹn như lời mộng du.
Về miền cỏ dại tương tư
Nghe cây đón gió hát ru trăng buồn.
Chân trời một lối cô đơn
Nhớ ai...chớp bể mưa nguồn...nhớ ai?
Đêm và ngày
Đêm qua chậm, ngày qua nhanh
Bao nhiêu mơ ước cũng đành thả trôi…
Nắng xiên khoai, gió vu hồi
Một trời, một đất, một tôi...đi - về.
Ngày như mộng, đêm như mê
Trời giăng giăng gió mấy bề mưa bay.
Ngửa bàn tay, úp bàn tay
Nghe giông, nghe bão ở ngay tim mình!
Ru tình và tình ru
Ru tình cùng với tình ru
Nửa như say đắm, nửa như nồng nàn.
Những là nước mắt chứa chan
Những là hạnh phúc ngập tràn đó đây.
Ru tình ru một rừng cây
Một miền xanh thắm ươm đầy lá hoa.
Tình ru… ru biển bao la
Bao nhiêu con sóng mặn mà khôn vơi.
Rộng trái đất, cao bầu trời
Chắc gì chứa nổi những lời tình yêu.
Ru tình khoan nhặt ban chiều
Tình ru trầm bổng với nhiều ban mai.
Ru cho biển rộng, sông dài
Nhớ thương, thương nhớ không ngoài lứa đôi.
Đêm Noel
Lại một mùa chúa giáng sinh
Hoa từ ngõ phố chúng mình thơm xa.
Đêm thức trắng chẳng riêng ta
Vẳng nghe lời hát thánh ca cuộc đời.
Mở trang kinh thánh cất lời
Còn mơ ấm cả nụ cười trong đêm.
Tình mình ngọn lửa vừa nhen
Mà anh đã muốn làm...“tên tội đồ”.
Xin em đừng nghĩ vu vơ
Đừng lo ngại, chớ nghi ngờ...gió giăng.
Đêm bát ngát, đêm chị Hằng
Trao anh cả một vầng trăng muộn màng.
Thỉnh từ trong cõi nhân gian
Chúa ban cho cả muôn vàn giấc mơ.
Gửi tình…vào một bài thơ
Giấc đêm ủ ấm từng giờ chiêm bao!
Tìm giấc mơ hoa…
Chiều quê vắng bóng cánh cò
Thuyền trôi sông lạnh, gió hờ hững đi
Mái đình rêu phủ xanh rì
Mặt hồ hoa súng tàn khi đông về.
Nhớ tiếng cuốc, nhớ tiếng ve
Còn đâu nữa những trưa hè nỉ non?
Thế nhân bao chuyện dại-khôn
Vừa bình minh đã hoàng hôn...nhạt nhòa.
Nửa đời tìm giấc mơ hoa
Xế chiều...bất chợt thương ta dại khờ
Bao nhiêu những ước cùng mơ
Đã dâng hiến hết cho thơ cả rồi!
Một mai đi hết cõi người
Chỉ mong để lại cho đời dăm câu...
T.T.G