Ái Nhân
LỤC BÁT NGÂU
Ngàn năm khóc một mối tình
Hạt ngâu rơi lõm mái đình thờ yêu
Còn ngâu
Nỗi buồn mọc đứng như cây
Trải tình yêu giữa trang phây khoe người
Hồn nhiên khi khóc lúc cười
Chang chang nắng bỗng bời bời trở mưa
Mắt người sắc tựa dao cưa
Liếc ngang một cái dư thừa nỗi đau
Gót hồng giẫm nát hồn nhau
Lời thương dạo trước…còn ngâu đến giờ
Bong bóng
Si tình nốc cạn cơn say
Tình không men rượu mà cay trong lòng
Ngoài sân bong bóng vẽ vòng
Em ra phố thị lấy chồng hồi xưa
Mấy mùa nắng hạn không mưa
Hạ tàn đợi mãi vẫn chưa ngâu về
Qua sông đánh mất câu thề
Phố bên em nắng... dầm dề bên đây
Trời trồng ngơ ngác bóng cây
Tình như sương khói theo mây… cuối trời
Chờ ngâu
Đã nào đâu đến mùa ngâu
Mà sao khắc khoải bên cầu đợi ai
Đâu còn trúc nữ thanh mai
Hồn tê tái những đêm dài… mong mưa?
Bên người đã ấm êm chưa
Hay còn thao thức đêm thừa năm canh
Cuối trời le lói sao xanh
Chắc buồn se sắt mong manh đợi tình?
Tương tư chuốc chén thơ mình
Đáy tim núi lửa… vô hình bão giông
Võ vàng ngâu
Xuân tàn, hoa rụng từ lâu
Chong đèn ngồi đếm canh thâu đợi gì
Nết na duyên dáng nhu mì
Bóng câu, chớp mắt xuân thì qua nhanh
Nhớ gì lời hứa mong manh
Lẻ loi cánh én sao thành mùa xuân
Ái tình như mộng phù vân
Tơ vương rối rắm nợ nần bể dâu
Bao giờ lại đến đêm ngâu
Còn không chim quạ bắc cầu mà sang?
Đắng cay lên mắt võ vàng
Hoe hoe mắt cúc, bẽ bàng xác sen
Vu vơ
Chợt lòng găp bóng người dưng
Đã bao đêm dặn xin đừng nhớ nhau
Mấy ngày sườn sượt mưa ngâu
Thương người vời vợi canh thâu gọi thầm
Cung thương thánh thót độc cầm
Đắng cay gieo khúc thăng trầm lệ yêu
Âm thầm thương nhớ bao nhiêu
Giấu tình vào cõi hoang liêu… chập chờn
Hình như người ấy giận hờn
Mà sao tim óc cứ chờn vờn mơ
Giấu tình vào giữa câu thơ
Gửi theo mây gió vu vơ… lời buồn
Trắng trời
Bến đò xưa một buổi trưa
Tiễn người lên tỉnh trời mưa não nề
Đã lâu người chẳng thấy về
Bao năm bến cũ dầm dề mưa rơi
Sông tình con nước đầy vơi
Nhớ thương còn đựng chặt cơi đựng trầu
Tương giang nước mắt đục ngầu
Cô đơn đá góa bên cầu tương tư
Ái tình mây gió thực hư
Lục bình tím dại đã từ thương đau
Ham giàu ai đánh mất nhau
Người sang phố thị mưa ngâu… trắng trời
Mong ngâu
Suốt tuần nồng nực tả tơi
Đêm mưa cỏ lại bời bời mọc xanh
Nạ dòng thức giấc mong manh
Xa xôi vạn dặm ai dành cho ai?
Sân đình vắng bóng trúc mai
Hằng đêm nỗi nhớ thêm dài mộng mơ
Mưa về đẫm ướt trang thơ
Ngoài kia ếch nhái lên bờ gọi nhau
Ơi Trời có thấu niềm đau
Sao không Ngâu sớm cho nhau… khỏi chờ
A.N