Tự dưng tôi chạy theo anh. Đuổi nhau hai đứa quanh quanh ngõ làng. Thế rồi giây phút bàng hoàng, triền đê vắt giữa lối sang hai nhà. Chập chờn là thực hay mơ, hai người sáp lại bấy giờ một đôi. Màn mây buông những chơi vơi. Gió triền sông cứ lả lơi trêu đùa. Đất trời hổn hển mây mưa. Chúng tôi hóa rắn trong mùa giao hoan...
Bạn tôi nằm lại nơi nàyVài ngày trước khi đình chiếnBạn nằm nghe sóng Cửa ViệtHát ru mấy chục năm trời. Bạn mãi mãi tuổi hai mươiCòn tôi sắp sang đầu bẩyDòng sông thời gian vẫn chảyHãy yên nghỉ nhé Tèo ơi ! N.Q.T.
Ở nơi đó có một miền xanh biếcAnh đã tặng em cả biển trời nàyỞ nơi đó có rất nhiều nốt nhạcAnh chắt chiu gom nhặt viết tặng emỞ nơi đó có rất nhiều khoảng lặngAnh gom vào thương nhớ một lời ca
Con nhìn cây lựu ngẩn ngơBao năm cha đợi, bất ngờ trổ hoaMẹ cha giờ đã đi xaVu Lan con hái đĩa hoa dâng người! Sắc hoa lựu đỏ ngời ngờiLòng con sống dậy một thời hoa niên. N.Q.T.
Anh yêu em từ xóm bãi quê mìnhxứ sở màu nâu tình ta màu biếcnay giữa cát trắng ngần kiên tâm trong sạchanh thương nhớ em nhiều hơndù gió thổi qua vai không hề ngớtcát vẫn nhắc tình yêu với da thịtcứ ứa mãi lên kẽ chân người! Quảng Bình tháng 2/ 1973
Như niềm tin sắt sonBom đạn địch “…không thể làmRung chuyểnNhững trái tim…”*Hỡi những trái tim tuổi hai mươi bất diệt!Các chị đã thành núi sông ký thácCho con đường rợp bóng cờ bay… Hồng Lĩnh, 9 – 2023 Nguyễn Trọng Đồng