Điện thoại: 0913 269 931 - Zalo: 0964 131 807 - Email: soncam52@gmail.com.
12342345456734565678
Chào mừng bạn đã đến với trang Điện tử "Văn nghệ Công nhân" của Chi Hội Nhà văn Công nhân thuộc Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam & Hội Nhà văn Việt Nam.

GIỌT GIỌT ĐÊM HÀ NỘI

Phạm Thị Phương Thảo

CHƯƠNG VII
Giọt giọt dương cầm
 
34.
Dương cầm tím
 
Tiếng dương cầm trong đêm Hà Nội
Thánh thót rơi
Mùa lá rụng đầy sân vắng
“Beethoven và sonate Ánh trăng”...
 
Phan Vũ xưa yêu Hà Nội
Thương đôi bàn chân nghệ sĩ lang thang
trên phố đêm
Từ “Những phím đàn long”...
Để đời sau còn da diết vang ngân:
Em ơi! Hà Nội phố
Mắt phố buồn lang thang...
 
Hà Nội đau mãi ký ức của 12 ngày đêm
Khi giặc Mỹ ném bom dữ dội xuống
    Khâm Thiên
Tháng 12 lịch sử
Năm 1972 không quên...
Nhớ nhà thơ Phan Vũ
 
Hà Nội phố đẹp hơn khi tâm hồn người
nghệ sĩ vẫn vang ngân: Ta còn em...
Nghệ sĩ Piano tên tuổi Trịnh Thị Nhàn hay
       Đặng Thái Sơn
Đã làm rạng danh Hà Nội cùng thế giới
Giọt giọt dương cầm đêm
Giọt giọt dương cầm tím!
 
35.
Dương cầm sáng
 
Buổi sớm
Những âm thanh như sóng trên mái phố
Người đàn bà luống tuổi
Ngón tay đam mê vuốt nhẹ thời gian.
 
Tiếng dương cầm ngân reo như suối
Tóc bạc trắng
Khăn len buông trễ nải
Đôi tay mềm lướt trên phím đàn
Vang ngân những tình khúc nhân gian.
 
Bản nhạc
Mở ra một ngày mới
Đường phố
Mở ra một chân trời.
 
Không nghe thấy tiếng bước chân qua
Cũng không thấy mùa thu rụng vàng tiếng
          rơi của lá
Chỉ còn âm thanh đuổi bắt trên
        những ngón tay mê mải
Vẽ vào không gian...
 
Và giới hạn
Là tất cả những gì không giới hạn.
 
36.
Dương cầm reo
 
Con phố lộng gió ven Hồ Tây mang tên
Nguyễn Đình Thi
Nhắc nhớ một thời lịch sử
Bản anh hùng ca Người Hà Nội của nhà thơ
                                   nhạc sĩ Nguyễn Đình Thi
“Hà Nội cháy
Khói lửa ngút trời...
Sông Hồng réo
Hà Nội vùng đứng lên...”
“Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm, nắng lá rơi đầy...”
Dương cầm reo cùng Người Hà Nội
 
“Mỗi góc phố là một trang tình sử”
Phan Vũ gọi hoài, Hà Nội Phố, em ơi...
 
37.
Dương cầm nắng
 
Hà Nội mừa cây lá nõn
Từng chum lá reo ca
Tiếng dương cầm buổi sớm
Vỡ òa từng giọt sương...
 
Buổi sáng đầu hè trong trẻo
Dương cầm gọi nhớ người thương
Ánh ban mai từ muôn nẻo
Thiếu nữ mắt nắng trong veo...
 
Bóng nắng xao xác dương cầm.
 
38.
Dương cầm trăng
 
Hoa sấu rắc vàng
Trên thềm phố cũ
Đêm về mênh mang
Giọt dương cầm phố...
 
Đường khuya dương cầm
Xôn xao lá đổ
Giọt buồn vừa vỡ
Ngón dương cầm khuya...
 
Trời thu đổ mưa
Ánh trăng chìm khuất
Giọt giọt dương cầm
Khóc đời còn mất...
 
Mắt đêm mở to
Dương cầm lặng gió
Nhớ giọng thơ Dương Tường.
giotdemhanoi1
 
CHƯƠNG VIII
Mùa mùa trôi qua phố
 
39.
Giêng hai
 
Giêng hai
Hây hẩy
Tơ non
Bao tinh khôi
Vẫn như còn
Phôi thai...
 
Đào xinh
E ấp
Trang đài
Vẫn còn ghen với
Sắc mai
Rực vàng...
 
Mùa xanh
Lảnh lót
Xuân sang...
Cỏ mềm
Lối cũ
Địa đàng
Lãng quên...
 
Giêng hai
Xuân ướt...
Lạt mềm...
 
40.
Cầm chiều, hoa nở chật tay ...
 
Một ngày
Xuân lội ngược dòng
Chiều lưng lửng gió
Hoa hồng hồng bay...
 
Vàng vàng,
          trăng trắng, ngất ngây
Kìa đàn bươm bướm
Chạm đầy giấc xưa...
 
Sương giăng
Cỏ mật
Khát thơ...
 
Hồ xanh Trúc Bạch
đến giờ vẫn xanh
 
Người mang xuân tới ngọt lành
Giang tay vén gió
Hoa thành
Giấc
Say...
Cầm chiều
Hoa nở chật tay
Mùa đem thương nhớ
Rụng đầy mắt xưa...
 
41.
Tháng ba dịu dàng như nụ hôn thiếu nữ
Vương trên mắt chiều, giọt môi chín lịm...
 
Mỗi tháng ba đi qua ta lại thêm một tuổi
Xuân vẫn còn dùng dằng tiếc nuối
trên nhành non lộc biếc và trắng muốt hoa sưa!
 
Tháng ba ta chờ người phút giây nâng trên
tay từng bông hoa gạo đỏ
Nở rực Hồ Gươm
Xuân còn đợi ta ở đó?
 
Không chỉ là chút mơ hồ
mong manh cánh bướm và mỏng tang
sương khói
Ai còn tiếc nuối buồn trước “sầu đông” nở tím?
 
Tháng ba mùa Xuân có hẹn hò
Khi hồi hộp giấu sau nhành lá biếc
Lộc vừng xòa chín gốc
Có phải mùa đã xa?
 
Tháng ba
đất trời nồng nàn hơi thở
Nỗi nhớ đốt lòng
Giọt giọt hoa gạo rơi.
 
Hoa cháy đỏ lưng trời
Mùa đợi ta ở đó
Khản gió ai gọi Mộc Miên...
 
Đi qua những ưu phiền
Một bầu trời rực đỏ sắc hoa
Cháy nhưng nhức
Gọi tháng ba!
 
42.
Phác thảo xuân 
 
Hoa thức dậy
Loài Huệ Tây thơm nở!
Nàng ngập ngừng trong giai điệu hoa
Và nắng mới tràn trên toan vẽ...
 
Nàng ẩn mình trong lá
Lặng im trong chồng chất bóng tối
Giấc xanh hoa rười rượi, mát lành!
 
Cây cọ vẽ rung ngân
Nụ xanh, búp xanh, nhụy vàng và những
cánh hoa trắng muốt
Hoa lặng lẽ nở
miệt mài vươn về nơi ánh sáng!
 
Những ngọn đèn hoa thao thức suốt đêm dài
Liệu có hiểu hết lý lẽ của ngày mai?
 
Lý lẽ của mùa xuân, mẹ thiên nhiên huyền bí
Lý lẽ kỳ quặc của đàn bà!
Nàng háo hức vẽ mùa xuân
Háo hức như mùa xuân đang hết
 
Những mảng màu cựa quậy
Từng giai điệu hoa bứt phá trên toan trắng
Mùa hè về trên búp lá non tươi
Thế giới như chưa từng đi qua
những mùa Covid
Và ánh mặt trời ngời ngợi sắc xuân!
 
Nàng lùi sâu hơn sau bức tranh loa kèn trắng
Mặc nhiên “hoa tháng tư” đang tỏa hương
           mê hoặc!
Ngoài kia vẫn là mùa xuân
Vũ trụ tươi lên màu nắng mới.
 
43.
Mơ hồ tháng chạp !
 
Tháng Chạp nắng non vừa hửng
Gió lạnh khe khẽ ven hồ
Người đi, dập dìu vai áo
Hoa cải vàng óng như mơ...
 
Tháng Chạp cùng nhau ra phố
Thương về chợ cóc, chợ quê...
Cay cay, cá rô, rau đắng
Rưng rưng thương nhớ một thời.
 
Tháng Chạp còn thơm hương bưởi
Trong mùa hẹn cũ, biếc xanh
Có đôi trái vàng trĩu nặng
Nhớ tay người hái ngọt lành.
Tháng Chạp mỏng manh cánh bướm
Run run hơi thở cuối mùa
Tái tê đông về kết tổ
Có người ra phố cùng thơ...
 
Tháng Chạp, mơ hồ má lạnh
Ai nắm tay ai ấm nồng?
Đông về khăn sương mỏng mảnh
Một ngày, sắc sắc, không không...
 
44.
Vẽ trong mùa Covid!
 
Người đàn bà ngồi tập vẽ tranh
Thao thức nhớ về mái ngói xưa
Một Hà Nội xanh, một Hà Nội phố!
 
Nàng tập vẽ
Cây cọ miết mải và thăng hoa
Cảm xúc tràn trên giấy vẽ!
 
Những cánh bướm mơ hồ
Chạm vào ký ức xuân
Nơi sắc màu và ánh sáng hòa quyện
Những cánh hoa thì thầm mở đêm!
 
Nỗi buồn đẹp thế kia
Làm sao vẽ được?
 
Nàng vẽ tóc đêm
Xoáy cuộn những vòng bí ẩn
Tóc hát niệm khúc đàn bà!
 
Vẽ mùa đông đang về trên những cành
          lau xám
Vẽ mùa xuân đã qua trên mái tóc mẹ bay
Vẽ mùa hạ nồng nàn trên nụ gai tím biếc
Vẽ mùa thu lảng bảng trên những cành
          sen khô...
 
Đàn bà vẽ quên nỗi đau nhân thế
Nỗi quặn thắt trong lòng đại dịch
Làm sao vẽ được vị mặn chát của nước mắt
             đang rơi?
 
Quên đi nỗi đau đại dịch
Bằng sự tập trung cho những ý nghĩ,
nụ cười, nhịp thở
Bằng niềm đam mê, khát vọng sống dâng trào
Người đàn bà tập vẽ những vui buồn.
 
Những nét vẽ vụng về nham nhở
Hoa đồng nội nhẹ bay trong chiều gió
Những dịu dàng, lên hương của cỏ cây
hoa lá.
 
Những gương mặt dấu yêu, những chum lá
mát xanh...
Người và lá bất ngờ thức dậy
Cùng bước ra, đi trên phố mát lành...
 
45.
Phác thảo thu
 
Đuổi theo những cánh chim dần xa
Chị phác thảo chiều bằng những ngọn gió
và tiếng hát ai rất gần...
 
Người đàn bà mê đắm những mùa thu!
Chị vẽ bàn tay xưa
Và những ngón thu vẫn nồng nàn hơi ấm
Vẽ hơi thở mùa thu khe khẽ
Và ánh mắt ai nóng hổi, thật gần...
 
Những mùa thu đi qua, đắng cay và hạnh phúc
Ấm áp và giá băng
Chỉ tiếng hát vẫn còn ở lại
Và trong lòng thu xao xác vàng lá rụng.
 
Chị lặng ngắm mùa thu đang bắt đầu thay
áo mới
 
Gió! Gió vẫn thổi rất đỗi ngọt ngào...
Đêm! Chỉ còn lại những giọt thu trong suốt
Lặng lẽ rơi!
 
Tết Trung thu Covid
Phố Hàng Mã lặng nhìn
Mùa trung thu buồn teo, vắng ngắt!
 
Bao nhiêu đèn ông sao, kéo quân, hoa lá,
          đồ chơi, tò he ngày nào
Bao nhiêu thứ xanh đỏ, hình hài, nhà cửa,
     ô tô, dinh thự
Bao nhiêu vương miện, thú bông, súng ống,
         ngựa xe...
Đứng lặng.
 
Tháng tám
Hà Nội vẫn oi nồng.
 
Những cơn mưa đêm không đủ sức xóa đi
sự ngột ngạt sau bao ngày oi ả!
Người đàn bà ngồi nhà vẽ tranh và đọc thơ
trong mưa!
 
Nàng đang trau chuốt những áng
thơ văn xuôi của mình
Vẻ đẹp lãng mạn là một sự thiêng liêng
cần gìn giữ
Vẻ đẹp tiềm ẩn của mùa thu càng khiến
                              người ta nâng niu hơn!
 
Cúc thắp lửa gọi thu
 
Lộng lẫy và kiêu sa
Cúc thắp lửa như sinh ra để cháy
Thu gọi nắng lên xanh...
 
Bên những nụ cười thơm nắng mới
Thu muộn màng thắp sáng một đóa em.
 
47.
Phác thảo đông
 
Ngoài kia, mùa đông đang về!
Trong nhịp quay của vũ trụ và đất trời,
mùa đông đang về!
Hà Nội ngàn năm tuổi, vẻ đẹp của sự
           trầm mặc trên những con phố cổ với
           Thăng Long - Hà Nội.
 
Những hàng sấu già đứng trầm ngâm
                 trên đường Trần Hưng Đạo.
Trời lâm thâm mưa phùn.
Mưa nhẹ như gió thổi mà dai dẳng như
             đàn bà trong nỗi buồn hiu hắt.
Lắng nghe mùa đông thở.
Nghe trong gió ngân lên một tiếng dương cầm.
 
Mùa đông u ám và giá lạnh.
Hồ Gươm cổ xưa vẫn trầm ngâm soi bóng.
Nắng mùa đông lấp lánh nơi ngọn tháp.
Biết bao người vẫn lặng ngắm Tháp Rùa –
Nơi Tháp Bút vẫn vươn lên trời xanh.
Nước hồ mùa đông vẫn xanh như màu mực.
 
Lặng ngắm mùa đông đang về!
Trời Hà Nội vẫn vàng lên nắng mới.
Có một tình yêu Hà Nội thiết tha, tình yêu ấy
      đang lớn trong ta.
 
48.
Hoàng hôn cháy
 
Người đàn bà luống tuổi ngồi phác thảo
hoàng hôn
Hà Nội phố
Trong vệt sáng cuối ngày!
Chị rưng rưng trước con phố cũ
Tranh vẽ hoa loa kèn và bướm trắng
Cùng chị gánh hàng chè...
 
Vào đúng khoảnh khắc ấy
Khi ánh sáng và bóng tối gặp gỡ và  giao hoan!
Hoàng hôn cháy đỏ trong tranh của chị
Cây cọ vẽ run lên.
 
Hoa cỏ sém vàng, đàn bướm bay đi đâu
Chúng đồng loạt bay lên từ trong tranh vẽ!
 
Thanh lịch, hào hoa cho cỏ hoa kia
Vươn tay múa
Trong vũ điệu cuộc sống tuyệt diệu
Lúc hoàng hôn!
 
Vẻ đẹp minh triết của sự giao hòa
Bừng lên trước sự mê hoặc của ánh sáng và
          bóng tối!
 
49.
Từng hàng xích lô lượn quanh phố cổ
Chở mùa ăn hỏi, trai đẹp gái xinh!
Thiếu nữ Hà thành, dịu dàng xuống phố
Tha thướt gót chiều, áo nắng lung linh!
 
Cha mẹ trao quà, nặng nghĩa công sinh
Cô dâu, chú rể vui đón ân tình
Chú bác, cô gì miệng cười hoa nở
Đón thêm dâu rể, hai họ anh minh!
 
Các bà, các bác, bỏm bẻm nhai trầu
Các chú, các anh, chén nâng rổn rảng
Các mẹ, các gì, cười nói hân hoan
Nam thanh nữ tú, lúng liếng mắt chan!
 
Xúng xính áo bà, áo mẹ đoan trang
Mùa cưới rộn ràng, người người náo nức
Hà Nội ngát hương, mùa hoa hạnh phúc
Váy dài, váy ngắn, thời trang lên ngôi!
 
Cô dâu tươi nõn ngày lên xe hoa
Váy áo dập dìu, bồng bềnh sóng phố
Chủ rể comple, mắt cười rạng rỡ
Cúi chào cha mẹ, rước dâu về nhà!
 
Hà Nội hôm nay, bao người vui quá
Bốn mùa sắc hoa - nhìn ai cũng lạ
Đám cưới Hà thành - chở mùa về phố
Mẹ ngóng theo con, nghe nhịp chân xa!
 
                         (Còn nữa)
 
 
 
 
 
In bài viết
Phản hồi

Người gửi / điện thoại

Nội dung

 
Thống kê truy cập
Đang truy cập: 19
Trong ngày: 316
Trong tuần: 2073
Lượt truy cập: 887036
BẢN QUYỀN THUỘC CHI HỘI NHÀ VĂN CÔNG NHÂN
Điện thoại liên hệ: 0913 269 931 - 0964 131 807
Email liên hệ: Nhà văn Cầm Sơn: soncam52@gmail.com 
 
ĐƠN VỊ TRỰC THUỘC HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM VÀ TỔNG LIÊN ĐOÀN LAO ĐỘNG VIỆT NAM
- Chịu trách nhiệm xuất bản: Nhà thơ Lê Tuấn Lộc - Chi hội trưởng.
- Chịu trách nhiệm nội dung: Nhà văn Cầm Sơn - Trưởng Ban Truyền thông