Đỗ Minh Dương
CHÙM THƠ ĐỖ MINH DƯƠNG
Lời thưa
Từ khi tôi mới lọt lòng
Ôm bầu sữa mẹ bú dòng ca dao*
Lớn lên học hỏi học chào
Mượn câu lục bát vận vào nhân duyên
Tôi chào câu lục làm quen
Em thưa câu bát mà nên vợ chồng
Mồ hôi đổ xuống ruộng đồng
Thành lời lục bát ru bông lúa vàng
Cách nhau một lũy tre làng
Gửi câu hát ghẹo mời sang chơi nhà
Thương Người một kiếp tài hoa
Ngâm câu “bạc mệnh” xót xa phận Kiều
Gương trong nhờ phủ nhiễu điều
Ai thương lục bát thì yêu nhau cùng
Ai đi Nam - Bắc - Tây - Đông
Vịn câu lục bát dõi trông lối về
Khắp vùng kẻ chợ, nhà quê
Lời thơ lục bát ru mê hồn người
Lục bát là lục bát ơi
Đường dài bạc tóc đầy vơi nỗi niềm…
--------------
(*): “Những đứa trẻ Việt Nam bú ca dao cùng sữa mẹ”- Lời nhà thơ Xuân Diệu
Nghẹn lời thưa với bố
...Lần cuối cùng con được ôm chặt bố
ghìm cơn sốt rừng sau chiến dịch Điện Biên
lần cuối cùng bố che nắng cho con
bằng chiếc quan tài giữa trưa tháng bảy
cuộc đời con, từ giây phút ấy
bước tiếp hành trình thân phận mồ côi!
Con tự tin rong ruổi dưới vòm trời
dưới cái bóng của chiếc quan tài gỗ
qua chiến trường bom rơi đạn nổ
vượt biển, xuyên rừng, lội suối, qua sông...
với một tình yêu từ tiếng khóc xé lòng
như có bố suốt cuộc đời – che chở!
Ngày giỗ mẹ
Con đốt nhang gõ chuông
Chuông ngân, nhang tỏa khói
Quì xin mẹ tha tội
Sao mắt Người lệ vương
Chợt một làn hơi ấm
Như mẹ xoa đầu con:
“Bạc tóc rồi còn dại
“Mẹ dạy hoài chưa khôn?”
Vâng, con – người – khờ dại
Chẳng bon chen, lọc lừa
Yêu thương như bùa ngải
Biết tình ai thiếu, thừa?
Dù dạn dày hơn xưa
Vẫn ngây thơ, bé bỏng
Mẹ thường về trong mộng
Ru con như ngày thơ
Nén tâm hương tưởng nhớ
Mẹ hiện ra khóc, cười
Con vô tư khờ dại
Để hồn nhiên làm người…
Biên Hòa, 23-11-2009.
Ngọn lửa trắng
Nghĩa trang trắng toát một vùng
Dõi theo dáng mẹ anh hùng tìm con
Gió bay trắng mái tóc buồn
Trắng xòa trên mộ nơi con yên nằm
Và bông hoa trắng mẹ cầm
Bỗng như nhọn lửa bất thần cháy lên!
Biên Hoà, tháng 9-1995.
Bóng người đi trong làng
Tưởng nhớ đồng đội cũ
Con đường nhỏ, máu xương tan vào đất
vầng trăng khuya – Gương mặt mẹ u buồn
tôi nhẹ bước giữa niềm đau rất thật
bóng bạn bè huyền ảo hiện trong sương
Họ đi như gió mùa thu dậy
nhịp bước khoan thai, nhịp bước dồn
quân phục cũ loang màu lửa cháy
dáng ngời lên ráng đỏ hoàng hôn
Những trai làng từ bờ tre bụi chuối
nét chân quê lấm láp ruộng đồng
đi đánh giặc mà như đi trẩy hội
hồn nhiên xem cái chết nhẹ như không!
Lòng thảng thốt, tôi gọi tên đồng đội
bóng người vây, hơi thở nóng khác thường
bao màu sắc nhập nhoàng đêm hội ngộ
bỗng biến thành khói lửa, máu xương...
Rồi bóng bạn men trăng vào ngõ nhỏ
về những ngôi nhà lặng lẽ khói hương
bằng Tổ Quốc Ghi Công bừng đỏ
tên những người con đã ngã xuống chiến trường !
Như chết lặng giữa đường khuya sương lạnh
tôi nghẹn lòng gọi mãi bạn quê hương!
Nằm võng giữa rừng chiến khu
Về nguồn với chiến khu xưa
Lại cùng mắc võng đung đưa giữa rừng
Võng chao cây động ngập ngừng
Sương nhòa mắt lá rưng rưng mái đầu
Võng nghiêng về phía khe sâu
Nhớ ai đẵn gỗ bắc cầu trong mưa
Võng nghiêng về phía rừng thưa
Nhớ triền rẫy chín hương mùa thoảng bay
Võng nghiêng về phía rừng dày
Bếp Hoàng Cầm tỏa ấm ngày khao quân
Võng chao cho dạ bần thần
Thương hoài mắt mẹ trong lần tiễn đưa
Nghiêng rừng cơn sốt mùa mưa
Bạn hy sinh để võng thừa chông chênh
Có đêm thức giấc giật mình
Lệnh truyền bỏ võng kíp hành quân ngay
Quân đi dưới tán rừng dày
Lần theo dấu võng dấu tay bạn bè
Bom rơi đạn nổ tứ bề
Cây rừng gãy đổ võng che chở người
Bây giờ đưa võng thảnh thơi
Tiếng rừng man mác như lời mẹ ru
Bạn nằm kể chuyện chiến khu
Võng chao nghiêng cả rừng thu bồi hồi...
Chiến khu Đ, 9 – 2001.
Kỷ vật thiêng liêng
Gặp trong lòng mộ vô danh
Những đôi dép lốp thuở “hành quân xa”
Chẳng tan cùng với thịt da
Dép thành kỷ vật giúp ta nhận người
Dép cao su của một thời
Vượt Trường Sơn giữa bom rơi thác gào
Nhuộm mồ hôi với máu đào
Giờ ôm xương trắng ủ vào đất nâu
Thủy chung dép chẳng đổi màu
Để bao đồng đội tìm nhau mà về...
Rất nhiều thứ đã tan đi
Mà sao dép lốp chưa hề phôi pha
Cuộc đời còn lắm ngã ba
Dép còn định hướng cho ta nhận đường
Đ.M.D