Điện thoại: 0913 269 931 - Zalo: 0964 131 807 - Email: soncam52@gmail.com.
12342345456734565678
Chào mừng bạn đã đến với trang Điện tử "Văn nghệ Công nhân" của Chi Hội Nhà văn Công nhân

THÀNH PHỐ

Nguyễn Đắc Lập
 
THÀNH PHỐ

I

Tôi đi giữa thành phố ồn ào
Tất cả vội vã
Tất cả thông tin

Cô gái đeo kính
Trùm bộ áo lông cừu
Điện thoại áp tai
Đi như kẻ vừa câm vừa điếc.

Điều tôi cần biết
Không ai trả lời
Chỉ gặp cái vẫy tay
Của người xe ôm đón khách.
Những đại lộ dài
Người đi như thác đổ
Bụi mịt mù
Người vội vã đi đâu ?

Hàng cây xanh vẫn  xanh như thuở nào
Dẫu đã bao mùa lá rụng.
Trong  dòng người tuôn chảy
Đã bao lần tôi nhìn thấy
Những chiếc xe tang  đưa người về nơi  vĩnh hằng ...

Ôi ! Thành phố
Sao  chẳng trả lời cho ta câu hỏi
Người  đi về đâu ?
Và tình yêu ta ngụ ở nơi nào ?

IInguyen-dac-lap-1667182047

Cô bán hàng tóc ngang vai
Ngón tay thon dài
                     váy ngắn
Điệu bộ
         ngồi
                  trước cửa hàng .
Áo len  căng lồng ngực.
Váy ngắn để hở
Đôi bắp chân tròn thon lẳn
                                   tuyệt trần
Cô nhìn ai
                chăm chú
Đôi lần tôi định hỏi
                         lại thôi
Trên ngực cô
Treo tấm biển  của  người đang làm nhiệm  vụ ...


Trên tường nhà bạn tôi
Một bông Lan nở

       lấp lánh
                tươi
                   như nụ cười chào đón
Hoa trên tường
Không mùi hương ...


Người ta bảo
Trái đất  nóng lên
Biển dâng sóng thần
Cuốn đi tất cả
Tôi chỉ thấy
Trái đất lạnh đi nhiều lắm
Khi những tòa nhà không  hơi  ấm con người.

Khi anh em trở thành xa lạ
Họ hàng chẳng biết mặt nhau.

Điều gì để con Người thành con Người
Trong thế giới hoa tươi vẫn nở
Và ngày mai mặt trời  lên ...

Thành phố
Chẳng trả lời cho ta câu hỏi
Người đi về đâu ?

III

Con tôi đi làm suốt ngày đêm
Vùi đầu bên máy ...không biết mùa xuân ngoài  cửa sổ
Không biết đêm qua một mầm non
                                           đã thành  chiếc lá
Trước tia nắng đầu tiên ....


Thành phố
Sớm các em đến trường
Nửa  đêm công nhân tan ca
Chị công nhân một mình đẩy xe rác
                                          vào từng thôn xóm.

Thành phố
Những ngọn đèn đêm
Những đôi tình nhân tình tự
Những đêm hội
Thành phố sáng trưng
Đèn nhập nhòe xanh đỏ
( chắc trên trời chưa bao giờ lung linh thế...)

Những bạn văn
Tìm đến nhau
Dăm câu chuyện nhỏ ra về...

Cùng thở
Với đất  nước, với nhân dân
Nhớ thương Trường Sa, Cồn Cỏ
Những đêm hội "Vòng  tay nhân ái". nước mắt dâng lên trong khóe mắt mọi người

Thành phố  nơi tôi ở
Hàng ngày những chuyến  bay vượt đại dương
                                           đến nhiều xứ sở
Nơi ta bắt tay bè bạn các màu da
Nơi  cha tôi đứng lên phất cờ khởi  nghĩa
Và ra đi thanh thản nhìn  bầu trời xanh lần cuối...

Bỗng một đêm
Tôi lặng nhìn
Ánh trăng nghiêng bên cửa sổ
Thành  phố đang ngủ
Trong tình yêu vũ trụ bao la ...

IV

Cứ thế
Thành phố lớn lên
Còn tôi  qua năm tháng
Khổ đau, mất mát ...

Tôi đã có nhiều thứ
Tiền tài, danh vọng ...
Nhưng mất đi nhiều
Những gì trong trắng, ngây thơ.
Tình anh em ấm nồng một thuở.
Cả sự mong chờ không bao giờ có nữa.

Ôi! Những năm tháng sống xa nhà nhớ  thương
                     đến cháy lòng tình thương máu mủ
Tình xóm làng trong sáng đến  không ngờ
Giờ chỉ còn xót đau ...

Khi người ta  thờ ơ trước nỗi đau, hạnh phúc của nhau
Còn điều  gì để nói?

Đến một lúc không còn gia  phả
Họ hành chẳng  biết mặt nhau
Anh em thành nước lã

Giàu có để làm  gì
Khi trái tim lạnh giá
Con người bị tù giữa sắt thép, xi măng

Hai ba tháng chạp
Ông Táo không có việc làm
Thần  lửa đã từ lâu lạnh giá
Trung thu  trẻ không biết trăng rằm
Vùi đầu trò chơi điện tử

Dế trũi hình thế nào
Làm gì còn gà cỏ
Trẻ lớn lên chỉ  biết súng đạn, xe tăng
Và xe máy chạy trên đường  cao tốc.

Con kiện bố ra tòa
Giữa chúng ta làm gì có tình máu mủ ?
Sao cùng nhau cúi  đầu trước bàn thờ  tiên tổ
Lòng dạ người lại tàn hại lẫn nhau ?

Như đại dương một ngày bỗng nhận ra vị mặn
Trong lòng mình trập trùng muôn đợt sóng
Khi biết thương nhau
Thì ngày tháng qua rồi
Ta dại khờ
Đâu biết gừng cay muối mặn
Đâu biết ngọc kia giấu trong lòng biển
Tích tụ dần qua những xót đau.
Ta ở bên nhau
Như như những vì sao tỏa sáng
Có thể một ngày kia vì sao rụng xuống
Tưởng  đến Người, bỗng thấy xót đau ....

Tất cả là nhân quả
Hạt  để mùa sau
Tiếng chuông chùa vang ngân
Giữa không trung chiều vắng.

Mặt trời vẫn  trên  đầu
Và lại tắt cùng hoàng hôn trên đỉnh núi
Người về đâu Người hỡi
Để trên đời vời vợi nhớ thương ...

V

Những ngày hè oi bức
Tôi trở về quê
Quê tôi có luồng gió mát
Thổi từ cánh đồng làng
Quê tôi
        yên bình
                   thanh thản
                                  nề nếp muôn đời

Giải cho tôi những  bài toán nơi  thị thành
                                             không giải  nổi
Dẫu có lập trình hàng nghìn phép  tính
Tôi tìm thấy mình
Trong tiếng kẽo kẹt của bụi tre làng
                                    giữa trưa hè oi bức.

Hạnh phúc thay
Tôi còn chốn đi về.

Tuổi càng cao
Người ta  càng nhớ về tiên tổ
Chín mươi  chín ngọn núi quanh đền Hùng
                                                       quay về một hướng
Một ngọn quay ngang
Ngàn năm giàn giụa nước mắt tuôn ....

VI

Rồi đến lúc
Họ bay lên tời cao
Nhìn về trái  đất
Dõi mắt nhìn chẳng thấy được nhau
Anh lạc em
Vợ lạc chồng
Đêm đổ xuống
Thành phố không bóng  người
Người đi về phía đông, kẻ đi về phía  tây
Và mất nhau từ ấy

Con người  mất tình yêu
Lạc nhau mãi mãi
Bơ vơ gặp lại  giữa thiên hà ....

Thành phố  từ tinh mơ đến nửa đêm ầm aò trong tiếng  động  cơ, trong
giàn âm thanh đường phố không phút nào yên tĩnh để nghe tiếng nói
lòng mình.
Xã giao, xã giao, công việc và công việc ...
Ngày lại ngày như  một cái máy.
Cả  những  mối  tình vụng  trộm  cũng qua đi  như phim ảnh.
Phải đóng kịch suốt  ngày, suốt tháng, suốt năm
còn đâu thời gian suy nghĩ cho riêng mình ...
Tất cả bị cuốn hút trong dòng thác đồng tiền.
Câu chuyện cũng quẩn quanh làm ăn, tính toán.
 Ôi! Ta có  phải là ta.
Ta đã biến mất từ lâu rồi để người ta gọi ta là Giám đốc, Giáo sư, là gì đi nữa nhưng ta đâu còn !
Ta chỉ là chiếc bóng. Linh hồn ta ở đâu ?

Thành phố ! Nơi đã cất cánh cho ta bay vào chân trời mơ ước, nhưng
chính nơi đây, ta đã mất mình từ khi nào...không biết .
Thành phố !
Người đi về đâu ...?
                                                               N.Đ.L
Phản hồi

Người gửi / điện thoại

Nội dung

 
Quảng cáo
congnhan12345
Thống kê truy cập
Đang truy cập: 3
Trong ngày: 58
Trong tuần: 467
Lượt truy cập: 386085

VŨ NHO 085 589 0003

CÁM ƠN TÁC GIẢ! CON CÁ TO QUÁ!

 

VŨ NHO 085 589 0003

CÁM ƠN NHÀ VĂN CẦM SƠN ĐÃ GIỚI THIỆU!

 

VŨ NHO 085 589 0003

CÁM ƠN NGHỆ SĨ ĐIỆN ẢNH, NHÀ VĂN CẦM SƠN! RẤT NHIỀU BỨC ẢNH CỦA NGÀY HÔM ĐÓ ĐÃ CÙNG VỚI BÀI NÓI CỦA TÔI LÀM NÊN KHÔNG KHÍ TƯƠI VUI, HÀO HỨNG CỦA BUỔI RA MẮT SÁCH! CHÚC MỪNG NHÀ THƠ LÊ TUẤN LỘC!

 

VŨ NHO 085 589 0003

CHÚC MỪNG TS NHÀ THƠ LÊ TUẤN LỘC VỚI TẬP THƠ ĐỘC ĐÁO, IN ĐẸP!

 

VŨ NHO 085 589 0003

BÁI PHỤC BÀ MÂY!

 

VŨ NHO 085 589 0003

Thuộc loại "chuyện bây giờ mới kể" đây! Cám ơn tác giả! Mượn lời bà SUỐI để nói về bà MÂY: "Bái phục bà MÂY" ! Haiza!

 
Xem toàn bộ
BẢN QUYỀN THUỘC CHI HỘI NHÀ VĂN CÔNG NHÂN
Điện thoại liên hệ: 0913 269 931 - 0964 131 807
Email: soncam52@gmail.com
ĐƠN VỊ TRỰC THUỘC HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM VÀ TỔNG LIÊN ĐOÀN LAO ĐỘNG VIỆT NAM
- Chịu trách nhiệm xuất bản: Nhà thơ Lê Tuấn Lộc - Chủ tịch Chi hội Nhà văn Công nhân.
- Chịu trách nhiệm nội dung: Nhà văn Cầm Sơn - Trưởng Ban Truyền thông Chi hội Nhà văn Công nhân.