Điện thoại: 0913 269 931 - Zalo: 0964 131 807 - Email: soncam52@gmail.com.
12342345456734565678
Chào mừng bạn đã đến với trang Điện tử "Văn nghệ Công nhân" của Chi Hội Nhà văn Công nhân thuộc Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam & Hội Nhà văn Việt Nam.

GIỌT GIỌT ĐÊM HÀ NỘI

Phạm Phương Thảo
 
CHƯƠNG III:
Ai nhớ những năm tám mươi?
 
Hà Nội của tôi những năm tám mươi
Sung sướng mau quên, cái nghèo luôn nhớ!
 
12.
 
Những năm tám mươi
Hà Nội của tôi là Bãi Phúc Xá đông vui
Kề cận chân cầu Long Biên
Đêm đêm nằm nghe sông thở.
 
Trong đêm thanh vắng tôi nghe tiếng còi tàu
Tiếng bánh sắt giận dữ nghiến ken két trên
               thân cầu
Khua vỡ những đêm trăng lạnh vắng
Tình yêu tôi ngơ ngác, chưa rằm...
Những năm tám mươi
Lũ lụt dâng lên khắp nơi
 
Mênh mang biển nước ngập trắng lưng trời
Phúc Xá, Phúc Tân lũ tràn dâng, gào thét.
 
Tôi dắt con nhỏ lên xuồng tre chạy lụt
Phận người, lấm lem chân đất
Đàn bà đôi mươi, nông nổi, vẫn cười
Trên đầu, mưa giăng lất phất...
 
Những mái nhà ngập nước bập bềnh, lúp xúp
Đàn ông xóm bãi trèo lên mái nhà
Nước leo lên cùng họ
Tiếng rít thuốc lào sòng sọc vui tai
Những câu chuyện thời cuộc theo dòng nước
                                                            buông trôi.
 
Trẻ con nghịch nước, khoái chí vui cười
Lợn gà cùng tranh nhau kêu cứu
Chờ cho nước rút lui
Cong lưng cọ nhà, ỳ ọp tiếng thở nghe rất vui
Phù sa nâu sóng sánh mắt cười.
 
Những năm tám mươi
Khi sổ gạo, nước mắm và đậu phụ đều phải
chờ phân phối
Người ta vẫn cứ vui khi cả xóm cùng ngồi
 xem ti vi đen trắng
Lốp xe vừa vá xong
Các chàng vẫn đèo em trốn mẹ đi chơi
Hà Nội của người ta sao vẫn đẹp tuyệt vời!
 
Đói cơm, thiếu áo những năm tám mươi
Trồng rau, nuôi lợn, đan len, cuốn thuốc...
Hà Nội xưa luôn dư dả tình người
Người ta sẵn sàng giúp nhau đi qua cơn bĩ cực
Hà Nội những niềm vui nho nhỏ lớn trong tôi.
 
Ngoài kia là sông Mẹ từ ngàn năm vẫn chảy
Sông Hồng mặn buồn, giọt giọt phù sa trĩu nặng
Bãi Giữa cây vẫn xanh, hoa cỏ ngát lưng trời
Hà Nội nhọc nhằn những năm tám mươi...
 
13.giotdemhanoi1
 
Những người đàn bà
Vẫn mải miết gánh mùa thu vào phố
Thả sau lưng
Nỗi nhọc nhằn muôn thuở...
 
Những năm tám mươi
Có những người đàn bà ngóc ngách từ
khắp nơi
Gánh mùa thu vào phố
Trĩu nặng tuổi đời mình
Gánh nỗi lo muôn thuở...
 
Nhãn lồng Hưng Yên đọng sương đêm
trăn trở
Hương cốm làng Vòng giấu mình trong lá
sen lấp ló
Những trái ổi xinh xinh
văng vẳng ngọt tiếng hót chim oanh
Những đóa sen tươi môi tím thẫm trên cành...
 
Những người đàn bà nhịp chân bước
nhanh nhanh
Gánh cả gió thu qua sông ngầu mùa lũ
Bờ đê côi cút nắng
Sau lưng họ rất nhiều cơn gió nữa
Lồng lộn đuổi quanh...
 
Na bưởi nức hương đêm
Sao những bước chân đen?
Những bước chân sớm nay
chở thu về cong oằn mái phố?
 
14.
 
Đám cưới cực vui những năm tám mươi
Những bức ảnh trắng đen sẽ là “nhân chứng” sống.
 
Đám cưới đơn sơ mà vui náo nức
Những năm tám mươi, một thời bao cấp
Những năm gian khó, thường nhớ rất lâu
Gương mặt sạm màu, ngời lên hạnh phúc!
 
Nhẫn cưới dường như là điều xa xỉ
Cô dâu xinh tươi, áo dài màu trắng
(Áo dài mượn bạn, cùng lắm đi thuê)
Tay ôm bó hoa lay dơn trong trắng.
 
Đám cưới cực vui, nhấp trà, hút thuốc
Anh gảy ghi ta, em cao giọng hát
Tốp ca nam nữ của Đoàn thanh niên
Tốp tốp vui đùa, tranh nhau lên hát.
 
Trêu đùa cười nói, trai đẹp gái xinh
Các cô gái tơ, rót nước mời trà
Các chàng trai tơ, khênh bàn khênh ghế
Bánh kẹo Mậu dịch, ngọt giọng hát ca...
 
Thuốc lá Sông Cầu, Tam Đảo... quê ta
Các cụ đọc thơ, ngân nga lục bát
Có anh bộ đội về phép, đến nhà
Tay bắt mặt mừng, tiếng cười rộn rã.
 
Chú rể đón dâu cũng bằng xe đạp
Đôi trẻ đèo nhau, vừa đi vừa hát
Tà áo bay bay, thật là lãng mạn
Bon bon trên phố, nhớ xe đạp ơi!
 
Xoong chậu, nồi niêu... dùng làm quà cưới
Cô dâu chú rể đón nhận hân hoan
Xanh biếc như mơ, phích nước Rạng Đông
Bao bọc giấy trong, lại thắt nơ hồng...
 
Nhớ sao một thời, Hà Nội thật “ngông”
Thủ trưởng cơ quan chúc mừng đôi trẻ
Chắp tay, cúi đầu, cùng nhau xin hứa
Rằng vui duyên mới, nhiệm vụ không quên.
 
Hà Nội mùa đông, ngát hương hạnh phúc
Mùa chim làm tổ, góc phố rộn ràng
Mắt đêm Hà Nội, cái nhìn sâu thẳm
Noel giá lạnh, mùa cưới sang trang!
 
15.
 
Hà Nội ngày ta quen nhau
Tóc mềm dài buông liễu rủ
Ai nhớ về mối tình đầu
Ánh mắt chiều thu bỏ ngỏ...
 
Hà Nội ngày còn bỡ ngỡ
Ngượng nghịu tay nắm tay nhau
Sữa đá năm hào ngọt quá
Si rô hồng lên sắc màu.
 
Hà Nội ngày ta yêu nhau
Cây xanh trên từng mắt lá
Hồ Tây sóng ru nhè nhẹ
Em cười, thơm nắng búp sen.
 
Hà Nội ngày anh yêu em
Ngọc Hà làng hoa ngào ngạt
Những gương mặt lạ thành quen
Câu thơ thuở xưa em hát...
 
Hà Nội ngày em yêu anh
Bước chân đi về ngõ nhỏ
Lá bàng thắp lửa mùa đông
Bờ đê sông Hồng ngập gió...
 
Thủ đô trái tim thắm đỏ
Nơi ươm trí thức, người hiền
Hà Nội ngàn năm văn hiến
Văn minh, thanh lịch, không quên.
 
Hà Nội nuôi ta lớn thêm
Đất thiêng, người hiền, bè bạn
Hà Nội mãi mãi không quên
Trái tim Tổ quốc, mẹ hiền!
 
16.
 
Hà Nội là em, duyên dáng áo dài
 
Bóng ai nghiêng qua thềm tha thướt
Tà áo xinh
Nhẹ lướt
Mảnh trời bay
Hà Nội là em
Hà Nội của hôm nay...
 
Tà áo mềm bay
Lụa là hồn cốt
Sen, gốm ngát say
Tinh hoa phố cổ
Cá lượn trong mây...
 
Hoàng Diệu xanh cây
Hoàng Thành vững chãi
Kìa Văn Khuê Các
Bóng Tháp Rùa thiêng
Cầu cong Thê Húc...
 
Con đường Gốm Sứ
Tố nữ thanh tân
Loa kèn trắng ngần
Cây bàng lá đỏ
Mái ngói mùa đông...
 
Thiếu nữ bước ra từ bức tranh mùa xuân
Mỗi tà áo kể một câu chuyện Việt...
Mỗi tà áo dệt thêu hồn non nước
Hà Nội - Thăng Long hồn thiêng bay lên.
 
Duyên dáng mãi em gái Hà Nội
Tà áo dài hiện đại bay bay
Cô gái Việt Nam lớn lên từng ngày!
 
Em bay lên cùng giấc mơ hội nhập
Thế giới mở ra trên đôi cánh thênh thang
Dịu dàng, thanh lịch, thông minh, tỏa sáng
Rạng ngời trí tuệ, cô gái Việt Nam


CHƯƠNG IV:
Sóng Tây Hồ vỗ từ ngàn năm trước!
 
17.
Bước gió bao vòng Hồ Tây
Tôi chưa đi hết tôi
Ngày vội vã sang ngày...
 
Một ngày
Nghe chuông Trấn Quốc thả mềm nắng sớm
Tiếng mõ đẫm sương Tây Hồ
Cổ Ngư, Trúc Bạch lãng đãng khói sương
Sóng từ mặt hồ vẫn hát khúc vô thường...
 
Người thương lẫn vào trong sương
Nghe hồn Long Biên cuộn sóng
Ta vừa đi hết một vòng
Trời xoay một vòng số phận...
 
Tây Hồ lãng đãng khói sương
Thiếu phụ xưa dìu tôi bước
Nghe sóng từ ngàn năm về trước
Dâm Đàm âm u tiếng nước reo...
 
Bao ý nghĩ trôi ngược miền cổ sử
Thăng Long xưa bao kiếp thăng trầm
Từ Nghi Tàm, Đầm Sen, nghe thì thào sen hát
Một bông sen cuối cùng như ngọn đuốc
cháy lên.
 
Sen sương em mở lối về thu thảo
Giọt giọt sương, giọt giọt hồn kỹ nữ
Hồn sen thơm trên đất bùn mỏng áo
Một đóa sen hồng, ngơ ngẩn tiếc xưa!
 
Cùng tôi về Lãng Bạc, bước chân mùa
Những hàng cây lốm đốm nắng xanh
Sông mở ra một vòm trời cao thẳm
Lộc vừng xanh xõa tóc đỏ ven hồ.
 
Nghi Tàm cổ thương về hoa và lúa
Người Hà Nội ở làng vẫn cặm cụi sớm khuya
Em như cây xanh, búp hoa nảy lộc
Những nụ cười thơm hương nếp xôi xưa.
 
Những bước chân xưa đi về làng cổ
Suốt một vòng Hồ, xôn xao gió hát
Mái chùa uốn cong, cũ kỹ như mơ
Hà Nội bay lên, sông Hồng bát ngát!
 
Suốt một vòng Hồ Tây, chưa đi hết tôi
Thương bao phận người, nước mắt vẫn rơi...
Nghe trong hương mùa, đời sen bùn đất
Những kiếp nhọc nhằn, yêu thương, chân thật.
 
Thế sự đổi thay, tình người và đất
Ai kẻ cuồng tham, hủy hoại Thủ đô?
Hà Nội hào hoa, xót xa gan ruột
Đắng cay, nhọc nhằn, từ bấy đến giờ?
 
18.
Em nguyên thủy duỗi dài trong mây xốp
Trắng trong ơi chìm tận đáy Tây Hồ.
(Nguyễn Trọng Tạo)
 
Mênh mang, Tây Hồ trải lòng trong nắng
Nghe vọng âm u
Văng vẳng tiếng nước reo...
 
Và sớm nay, cây tự mình trút lá
Sóng vẫn ngàn năm khắc khoải tự ru!
 
Tóc em bay cong dốc Cổ Ngư
Heo may về, chợt mùa thu thay áo
Cây trút lá vàng, đâu phải đã thu...
 
Hồ Tây quẫy sóng mắt ai
Người đi, thao thức, đêm dài!
 
19.

Lao xao nắng
Những cơn gió miệt mài thổi
Mặt hồ run rẩy, lắc lư...
 
Ngày đã vàng theo lá
Em tóc rối gọi thu.
 
Đan trong sương khói Tây Hồ
Ngày miên man trôi về Lãng Bạc
Mùa thu xanh ngàn năm vẫn hát...
 
Lau xào xạc kể chuyện ngàn xưa
Hà Nội lặng im, nghe hơi thở chính mình.
 
20.
Mênh mang, Tây Hồ trải lòng trong nắng sớm
 
Nghe ngân vọng ngàn năm
Văng vẳng thơ Hồ Xuân Hương,
nơi Võng Thị vọng về...
 
Và sớm nay, sống như cây, ta tự mình trút lá
Sóng vẫn ngàn năm, khắc khoải tự ru
 
21.
Trấn Quốc vàng nắng thu
 
Lao xao nắng thu
Gió Cổ Ngư tự ngàn năm chưa bao giờ
ngừng thổi
Em nghiêng hay Hồ Tây chao nghiêng?
 
Ngày lộng lẫy, thu vàng bay theo lá
Trấn Quốc lặng im một tiếng chuông chiều!
 

In bài viết
Phản hồi

Người gửi / điện thoại

Nội dung

 
Thống kê truy cập
Đang truy cập: 16
Trong ngày: 209
Trong tuần: 2742
Lượt truy cập: 1065209
xuthanh
BẢN QUYỀN THUỘC CHI HỘI NHÀ VĂN CÔNG NHÂN
Điện thoại liên hệ: 0913 269 931 - 0964 131 807
Email liên hệ: Nhà văn Cầm Sơn: soncam52@gmail.com 
 
ĐƠN VỊ TRỰC THUỘC HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM VÀ TỔNG LIÊN ĐOÀN LAO ĐỘNG VIỆT NAM
- Chịu trách nhiệm xuất bản: Nhà thơ Lê Tuấn Lộc - Chi hội trưởng.
- Chịu trách nhiệm nội dung: Nhà văn Cầm Sơn - Trưởng Ban Truyền thông